| Author |
Message |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 26/10/2011 11:20:28
|
k400201
![[Avatar]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/no-avatar.png)
Wealth: 2448
Forum score: 1676
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 07/09/2010 01:09:50
Messages: 71
Location: Vietnam
Offline
|
Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com
Nguyên tác: Kỳ đàn nguyên võ Dương Quan Lân chuyên tập
Giờ đây, Dương Quan Lân đã danh chấn kỳ đàn. Có lẽ, Dương là người đặt nền móng cho lối đánh chính tông của cờ tướng Trung Hoa ngày nay, nhưng đã mấy ai biết thời thơ ấu của Dương như thế nào. Nếu không có thời loạn thế, có lẽ Dương sẽ an phận làm anh lực điền chốn quê nhà, hoặc giả là một anh thợ may chất phác, kiếm chút tiền gánh vác gia đình… Mấy ai biết, vị nhất đại tôn sư ngày ấy cũng từng giả nai bắt gà, mấy ai biết ông đã từng cầm cố nhẫn cưới chỉ để có tiền chinh chiến bến Thượng hải… Ai là sư phụ của Dương, phải chăng là Lư thiên vương… Tập truyện này sẽ đưa bạn đến với một phần cuộc đời đầy gian truân của vị Nhất đại tôn sư ấy…
Ảnh: Dương lão năm 1960 ở Thượng hải
Năm 1925, thôn Đường lịch- trấn Phượng cương- huyện Đông hoàn- tỉnh Quảng đông, gia đình Dương tú tài có thêm một đứa trẻ, đặt tên là Quan Lân.
Dương tú tài có một lời gia huấn rằng: “thư hương thế đại, thanh bạch truyền gia”. Trong xã hội cũ, “thư hương thế đại” muốn “thanh bạch truyền gia” thì không thể đại phúc đại quý. Dương tú tài cũng chỉ có thể dạy trong một trường tư thục để duy trì cuộc sống gia đình hàng ngày. Khi mùa vụ bận rộn, cũng đành khoác áo cộc ra đồng vắt kiệt sức, mới có thể miễn cưỡng duy trì cuộc sống gia đình. Đất đai trấn Phượng cương cằn cỗi, lại là nơi có nhiều người di cư ra nước ngoài, nhà nào có người đi nước ngoài, có thể nhận trợ cấp từ đó, không cần làm ruộng. Nhược bằng không có người đi nước ngoài, dù có vất vả ruộng đồng cuộc sống cũng chẳng đủ ăn. Dương gia chẳng có ai đi nước ngoài, vì thế đành chấp nhận một cuộc sống bần hàn.
Một dải Phượng cương người Khách gia không ít (người dân tộc Hán di cư từ lưu vực sông Hoàng hà xuống miền nam Trung quốc từ đầu thế kỷ thứ 4). Người Khách gia có truyền thống từ xưa rằng, con trai ở nhà đọc sách, con gái lo việc đồng áng. Nếu không biết đọc sách, thì ở nhà trông con cái, quyết không làm đồng áng. Kỳ phong của Phượng cương rất phát triển, bên gốc cây cổ thụ, dưới các từ đường… đâu đâu cũng có người tụ tập chơi cờ. Không ít người bế theo con cái, đến nơi thì sà vào đánh cờ, bỏ mặc con cái một bên, cho tới giờ ăn cơm mới bế con cái về nhà. Dương Quan Lân từ nhỏ đều do ông nội chăm sóc. Ông nội lại là người mê cờ, thường bế Dương theo, tới nơi là sà vào bàn cờ, để mặc Dương chơi đùa ở bên, cho đến khi người nhà giục về ăn cơm ông mới chịu bế cháu về nhà. Dương Quan Lân vui rằng: “Đó là vườn trẻ của tôi ngày thơ ấu”. Và cũng không biết tự khi nào, Dương đã biết chơi cờ. Dương thường rủ các chú, các bác làm vài ván. Mọi người vẫn thường thắc mắc, không biết là Dương học cờ từ khi nào? Dương bảo là khi 4 tuổi, nhưng bố Dương thì bảo rằng đó là khi 6 tuổi, về sau Dương cũng nói theo bố là mình biết chơi cờ từ khi 6 tuổi. Việc đó cũng chẳng có gì quan trọng, tóm lại, Dương biết “xe, pháo, mã” sớm hơn “nhân chi sơ”. Khi 10 tuổi, Dương đã nổi tiếng cao cờ ở quê nhà, được gọi là kỳ vương của một phương. Vậy mà, cho đến năm 1948 khi Dương 23 tuổi mới có cơ hội công đài chính thức, và từ đó chính thước bước trên con đường chơi cờ, một con đường đầy trắc trở, các bạn trẻ chơi cờ ngày nay, có lẽ hạnh phúc gấp nhiều lần so với thời của Dương. Người viết hi vọng rằng, thông qua những thăng trầm của Dương, các bạn có thể rút ra được những bài học bổ ích.
Dương gia dù biết kỳ nghệ của Dương Quan Lân rất tốt, cũng biết Dương vô cùng say mê 32 quân cờ, ai cũng biết chơi cờ sẽ chẳng có tiền đồ gì, vì thế mọi người không ai muốn Dương mưu sinh bằng nghiệp cờ. Vì thế, khi Dương 7 tuổi, gia đình đã đưa Dương tới trường học. Đây là ngôi trường tư do tổ phụ của Dương phát triển mà thành. Vốn dĩ bố của Dương cũng dạy ở trường này, nhưng khi Dương nhập học, do cuộc sống quá bức bách, bố Dương đã nghỉ dạy, mở một tiểu quán nhỏ buôn bán.
Ở trường dạy các môn như ngữ văn, toán học, anh văn, vật lý… Thầy giáo dạy ngữ văn là một người vô cùng nghiêm khắc, giảng bài chỉ giảng một lần trên lớp, không giảng lại lần hai, dù học sinh có từ nào nghe không rõ, đi hỏi ông ông cũng không trả lời. Nhưng đến ngày hôm sau, khi kiểm tra bài cũ, cứ sai một chữ ông đánh một roi, sai bao nhiêu đánh bấy nhiêu. Nhưng đó vẫn chưa là gì, ngày thứ 3 phải viết ra toàn bài viết theo trí nhớ, viết sai bao nhiêu đánh bấy nhiêu. Rất nhiều học sinh khi lên lớp đều cầm theo bẹ tre. Vì sao thế? Bởi khi bị thầy giáo đánh, có thể dùng bẹ tre chắn bên trong để bớt đau. Vậy mà, Dương Quan Lân chưa từng phải mang bẹ tre theo. Lẽ nào, Dương chưa từng bị thầy phạt, hay Dương chưa từng mắc lỗi lầm?
Trước nay, Dương Quan Lân vẫn không thừa nhận mình là người thông minh. Cho dù là về sau Dương đã vang danh kỳ đàn, mọi người khi bình giá về Dương đều thừa nhận Dương khổ công hơn là thông thông minh. Tóm lại, Dương từ khi bắt đầu đi học, đối với chuyện gì cũng đều rất chăm chỉ, nỗ lực hơn người. Tuy nhiên, Dương cũng từng bị thầy phạt.
Nói tới chuyện Dương bị thầy đánh, đó là lần ghi lại bài học theo trí nhớ. Trong bài có câu, Tôn Trung Sơn dạy: “hòa bình phấn đấu cứu Trung quốc”, chữ “đấu” khi ấy viết theo kiểu phồn thể, nhưng Dương lại viết chữ “đấu” theo kiểu đang thịnh hành. Thấy vậy, thầy giáo liền bảo: “em, lần này lười biếng, sao viết thế này?” Dương xưa nay vốn rất chăm chỉ, bài vở luôn thuộc lòng, vội vàng phân bua với thầy giáo: “em chỉ mượn viết chữ đó theo kiểu thịnh hành thôi, còn chữ đó theo kiểu phồn thể em cũng biết mà”. Thầy giáo bèn nói: “bất luận thế nào cũng phải phạt em”, vậy là dù bị phết nhẹ nhưng Dương cũng đã từng bị phạt qua. Không biết lần bị phạt ấy có tác dụng đối với chuyện luyện cờ của Dương, nhưng sau mấy chục năm Dương vẫn còn nhớ rất rõ chuyện đó.
Những đứa trẻ nhà nghèo đã sớm phải gánh vác chuyện gia đình. Dương ngoài giờ học đã phải giúp đỡ công việc đồng áng cho gia đình, ngoài ra còn phải ứng chiến với vô số lời khiêu chiến với “kỳ vương”. Dương quả không giống như người thường. Mỗi khi chơi cờ xong, làm xong bài vở, Dương bắt đầu thẩm lại những ván đã đấu trong đầu, nếu có chỗ nào chưa thông là liền lấy bàn cờ ra bày lại, lúc ấy cậu chỉ mới tự mình thẩm cờ, tìm kỳ phổ hay tầm sư học đạo đối với một đứa trẻ 10 tuổi như Dương khi ấy chỉ mãi là ước muốn mà thôi.
Những ngày bình yên trong cuộc đời Dương cứ thế trôi đi cho đến năm 1938, năm ấy Nhật bản đánh tới Quảng đông, và những ngày bình yên bắt đầu rời xa cuộc đời Dương. Con đường phía trước đang chờ đợi Dương là gì đây?
Quốc gia có biến, Dương dù còn niên thiếu đã sớm phải gánh trên vai gánh nặng cuộc sống. Sau khi trường học đóng cửa, nhiều bạn học tham gia du kích quân chống Nhật. Lúc ấy, trấn Phượng cương cũng đã bị quân Nhật chiếm đóng, tận mắt chứng kiến cảnh tàn bạo của quân Nhật, dù rất căm giận, nhưng khi các bạn học rủ tham gia vào du kích quân, Dương đành phải khước từ, bởi cái ăn mặc của cả gia đình giờ đây đều trông cậy vào Dương.
Đất đai quê nhà cằn cỗi đương nhiêu làm không đủ ăn, bởi thế Dương theo một người bà con học nghề may. Đối với nghề may, Dương cũng có ngộ tính rất cao. Nhưng trong thời binh đao mã loạn, ai cần cắt may cầu kỳ. Không còn cách nào khác Dương đành đến Hương cảng, qua Quảng châu làm người buôn bán nhỏ.
Khi ấy, Dương chủ yếu buôn vải. Nhưng lúc ấy nhà quá nghèo, lấy đâu ra vốn liếng. Cũng may khi ấy ở quê nhà, một kỳ hữu khá giả vẫn thường cho Dương mượn tiền. Nhờ số vốn ít ỏi đi, Dương buôn vải từ Hương cảng, Quảng châu về quê nhà. Những khi vải ế ẩm, Dương bèn cắt may thành quần áo để bán. Cuộc sống khi ấy quả là vô cùng khốn đốn. Đương nhiên, Dương đi buôn ngoài kiềm tiền nuôi gia đình, cũng muốn tìm kiếm cao thủ thách đấu, nâng cao kỳ nghệ. Nhưng đấy chỉ là ước muốn mà thôi. Dù bận lo buôn bán, dù khi mùa vụ vẫn phải lo làm đồng áng, nhưng những kỳ phổ cổ như Mai hoa phổ, Quất trung bí… Dương đều nghiên cứu rất tinh thâm.
Dòng đời xô đẩy, gánh nặng gia đình làm những ngày tươi đẹp của thời trai trẻ vô tình trôi qua. Vốn dĩ, từ 13 tuổi tới 21 tuổi là thời kỳ tiếp thu kiến thức đặt nền móng cho một đời người, vậy mà Dương chỉ biết giương mắt nhìn trôi đi. Dương dù yêu thích 32 quân cờ, dù muốn được đọ chiêu cùng cao thủ, nhưng dù tình thâm Mai, Quất.. Dương cũng chỉ dùng để bồi tiếp vài ông chủ ở quê nhà, kiếm thêm chút tiền cho cuộc mưu sinh.
Một nhà triết học nào đó đã từng nói rằng, làm việc gì muốn thành công, trước hết phải yêu công việc đó. Dương có một tình yêu vô bờ bến đối với 32 quân cờ bên Sở hà Hán giới. Mỗi đêm, những khi hết việc Dương lại chuyên tâm thẩm cờ, luyện tàn cục, ngày qua ngày Dương cứ miệt mài luyện tập như vậy… Thoáng chốc, Dương đã qua tuổi 20. Ở độ tuổi ấy với tư chất cao và điều kiện tốt có lẽ đã xưng bá một phương. Như Hoa nam thần long Trần Tùng Thuận khi ấy, 15 tuổi đã nổi danh, 20 tuổi đã là nhất đại kỳ vương, hay Hồ Vinh Hoa thời sau giải phóng, mới 15 tuổi đã là quán quân toàn quốc. Vậy mà, Dương khi ấy chỉ lặng lẽ ở quê nhà, ngày ngày âm thầm luyện tập.
Sau khi Quảng châu rơi vào vòng khói lửa, các cao thủ đã tứ tán khắp nơi, kẻ nam hạ về Hương cảng, Hạ môn; kẻ bắc tiến vượt Chiêu quan… Cho đến sau năm 1945, các cao thủ mới lần lượt kéo về. “Kỳ thành” cũng dần dần được khôi phục. Tường trân trà lầu của Tây môn khẩu có Trần Tùng Thuận, Lư Huy thường xuất hiện. Lúc này, các trà lầu thi nhau mọc lên, các cao thủ ghé đây không ít. Ngày đó, kỳ đàn Đồng chí do Lư Huy làm đài chủ nổi lên như cồn. Tuy vậy, người ta vẫn chưa bắt gặp hình bóng Dương ở những nơi này. Cho đến năm 1948, Dương mới lần đầu tiên xuất chiến ở kỳ đàn Đồng chí.
Trước đây, Dương tới Quảng châu vẫn hay chơi cờ, nhưng chủ yếu chỉ là tìm gà để cáp độ. Vì sao ư? Chỉ là vì cuộc sống bức bách mà thôi. Ngày ấy, trên đường Thượng cửu là nơi bán vải vóc, nơi đây cũng tụ tập đủ hạng người, từ mãi võ đến bày sới cờ đều có, nơi đây cũng giống như Thiên kiều của Bắc kinh. Không ít ông chủ hàng ở đó rất mê cờ, mỗi khi không có khách là lân la xem cờ, chơi cờ. Dương là khách thường xuyên ở đây. Mỗi lần gặp các lão chủ mê cờ, Dương đều dụ chơi với điều kiện mình thắng thì ông chủ sẽ để lại vải với giá rẻ hơn. Các ông chủ nhìn thấy “thằng nhà quê” thường là vui vẻ nhận lời khiêu chiến. Có ai biết trước mắt họ là kỳ vương đâu? Và cứ mỗi lần như thế, Dương đều dựa vào kỳ nghệ để mua vải với giá rẻ. Lâu dần, không ít các ông chủ đều lãnh giáo sự lợi hại của “thằng nhà quê” kia. Có người thua không phục bèn mời cao thủ trợ chiến, nhưng tất cả đều bại trong tay Dương.
Ai biết chỉ vì mưu sinh Dương trả giá không ít. Dù rất yêu cờ, rất hay thẩm cờ, nhưng Dương chưa từng dám mang bàn cờ theo bên mình. Vì sợ mọi người không dám chơi với mình, sẽ không mua được vải với giá rẻ. Dù trở về phòng, Dương cũng không thể bày cờ thẩm cờ, vì khi ấy Dương sống nhờ phòng của hội đồng hương Đông hoàn, Dương không muốn có người tìm mình chơi cờ, sợ lộ sức cờ sẽ chẳng còn câu được cá nữa. Muốn luyện cờ chỉ có thể tưởng tượng trong đầu, nếu quá nhiều biến thì lấy bút ghi lại.
-Còn tiếp…-
p/s: Hiện nay theo mình được biết quyển "Nhất đại tượng kỳ tôn sư Dương Quan Lân" là quyển đầy đủ nhất về Dương Quan Lân. Sách có 32 chương, rất tiếc trên mạng chỉ mới lưu truyền 23 chương nhưng không cho save hay copy, chỉ có thể đọc online :( vì vậy, nếu ai may mắn có được quyển đó, hoặc file sách quyển đó xin hãy nhượng lại cho mình, mình xin cảm ơn trước
This message was edited 5 times. Last update was at 26/10/2011 13:10:23
|
|
|
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 26/10/2011 12:27:48
|
Chinh Đông Đại Tướng Quân
![[Avatar]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/no-avatar.png)
Wealth: 1280
Forum score: 401
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 06/11/2010 21:01:23
Messages: 99
Location: Vietnam
Offline
|
bài này hay quá !.cám ơn bạn nhiều.hy vọng bạn sẽ đăng lên thêm nhiều nữa.tôi rất thích mấy bài viết về các cao thủ trung quốc mà bạn k400201 đã đăng lên trước đó.
|
|
|
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 27/10/2011 22:04:26
|
zhaoxinxin
![[Avatar]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/no-avatar.png)
Wealth: 500
Forum score: 46
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 17/05/2010 06:07:40
Messages: 11
Location: Vietnam
Offline
|
TGCT có 2 bạn MeoMuop và k400201 rất hay!Cám ơn 2 bạn về những bài hay!
|
|
|
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 02/11/2011 13:22:40
|
k400201
![[Avatar]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/no-avatar.png)
Wealth: 2448
Forum score: 1676
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 07/09/2010 01:09:50
Messages: 71
Location: Vietnam
Offline
|
Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com
Nguyên tác: Kỳ đàn nguyên võ Dương Quan Lân chuyên tập
Ảnh: Dương Quan Lân cùng thân mẫu
- Tiếp-
Vậy là trong một khoảng thời gian Dương độc cô bôn tẩu. Nhưng rồi Dương cũng hiểu ra rằng, nếu chỉ dựa vào ngộ tính của bản thân, rất khó để tiến bộ thêm bước nữa, tất yếu phải tìm thêm cao thủ học hỏi. Thế là, trong các trà lầu, các sới cờ Dương xuất hiện thường xuyên hơn. Nhưng khi ấy người ta chưa chú ý tới Dương, cho tới sau khi Dương công lôi đài của Lư thiên vương, lần đầu tiên mọi người mới nghe tới cái tên Dương Quan Lân.
Sau một quãng thời gian chinh chiến các trà lầu, các sới cờ, kỳ nghệ của Dương không ngừng tăng tiến. Một ngày, Dương dừng bước ở công viên Hải chàng của Quảng châu. Công viên Hải chàng là nơi rất nhiều người mê cờ tụ tập về đây, là nơi ngọa hổ tàng long, nơi đây ẩn chứa rất nhiều ‘dị nhân” giang hồ.
Ở sới Hải chàng này có một người họ Lương tên Ứng Sâm, ngoại hiệu là “Mãnh kê sâm”, kỳ nghệ chỉ thuộc hạng 2 hạng 3. Mắt nhìn thấy một thanh niên gầy gò, đang ngơ ngác nơi sới cờ, vừa nhìn đã biết là dân mê cờ lần đầu tới thành phố, thế là Lương bèn mở lời cáp độ. Dương không chút sợ sệt, nhận lời thách đấu ngay. Đánh được hồi lâu, Lương nhận ra tên nhà quê này không tầm thường, càng đánh Lương càng giật mình kinh hãi. Lương thầm nghĩ, nơi đây ngoài Lư thiên vương, chẳng ai có thể chế phục được người này, nghĩ thế Lương bèn hẹn Dương ngày mai tái chiến, và vội vàng đi mời cao thủ trợ chiến.
Ngày hôm sau “Mãnh kê sâm” mời Lư Huy tới, Dương cũng theo kỳ hẹn mà tới. Dương không biết người trước mặt mình là Lư thiên vương danh chấn kỳ đàn, nên vẫn cứ dùng quái cục song biên mã ra ứng chiến. Lư thiên vương từng đánh hàng ngàn trận lớn nhỏ nhưng chưa từng thấy kiểu xuất quân như vậy, không biết tên nhà quê này thuộc lộ số nhà nào. Càng đánh Lư càng nhận ra tên nhà quê này quyết không phải hạng tầm thường, bèn tập trung hết sức vào ván cờ. Cuối cùng, ván ấy hai người chiến hòa. Nhớ lại chuyện ấy, Dương cười nói: “đối với cục song biên mã chẳng có gì tâm đắc, chỉ là ngày ấy không biết nhiều khai cuộc nên đánh ra vậy thôi, bởi tàn cuộc không thấp, nếu không đánh sót nước quá lớn thì có thể từ từ dành thắng lợi”.
Dân sới cờ nơi đây, mắt thấy một tên vô danh dùng song biên mã có thể bức hòa Lư thiên vương quả là giật mình kinh sợ. Nhớ tới đoạn kỳ duyên đó, nên sau này khi viết bài về cờ, Dương thường dùng bút danh “song mã khách”.
Kỳ đàn Quảng châu khoảng năm 1948, “tứ đại thiên vương” khi xưa đã mất ba, chỉ còn lại mình Lư Huy. Luận danh tiếng, đương nhiên là nổi nhất. Nhưng trên thực tế, Trần Tùng Thuận, Trung Thiên Thành, thậm chí kẻ mới xuất đạo là Tăng Ích Khiêm, kỳ nghệ cũng đã vượt qua Lư thiên vương. Hải chàng nhất chiến, làm Dương biết được sức cờ của mình. Một ngày mùa thu năm 1948, cuối cùng Dương Quan Lân cũng thu hết can đảm, đi tới kỳ đàn Đồng chí do Lư Huy làm đài chủ.
Ngày đó, phí công đài là 2 hào, nếu hòa đài chủ có thể cầm tiền về, còn thắng đài chủ thì được 1 đồng. Do đài chủ để thua cờ sẽ là chuyện mất mặt rất lớn, ngoài ra còn tổn thất về kinh tế không nhỏ, vì thế đài chủ luôn cố gắng nỗ lực giành thắng lợi. Sau khi Dương công đài, bèn lấy “đơn đề mã” ứng chiến với “ngũ thất pháo của Lư gia”, và rất nhanh chóng giành được thắng lợi. Chuyện này gây tiếng vang lớn trên kỳ đàn Quảng châu. Chuyện Dương thắng Lư Huy hết thảy dân mê cờ đều biết. Nhưng Dương nói với các ký giả rằng, Dương chưa thắng được Lư Huy, bởi ngày hôm sau khi công đài, Dương một thua hai hòa, tổng kết lại hai bên chiến hòa.
Nhờ trận chiến với Lư Huy mà thành danh, lúc này Dương chính thức bước chân vào kỳ đàn Trung hoa. Hơn nữa, nhờ trận chiến ấy mà Dương kết giao được với đệ tử Lý Chí Hải của Lư Huy.
Khi công đài, một thanh niên trẻ tuổi luôn ngồi bên Lư Huy đã làm Dương chú ý. Sắc mặt của người thanh niên ấy luôn biến đổi theo diễn biến ván cờ. Mỗi khi Dương đánh ra nước hay, người đó luôn tỏ ra bội phục. Vì thế, Dương rất có cảm tình với người đó. Sau ván công đài, hai người làm quen, khi ấy Dương mới biết y là Lý Chí Hải, là đệ tử nhập môn của Lư Huy.
Lý Chí Hải là kỳ vương danh chấn Đông nam á những năm 50, 60. Y cùng Dương người thì hùng cứ trong nước, người hùng cứ hải ngoại. Hai người tuổi xấp xỉ nhau, kỳ nghệ cũng khó phân cao thấp. Khi ấy, nhà Lý có điều kiện, vì thế Dương thường xuyên làm khách ở đây. Hai người thường chơi cờ từ sáng cho tới khi đăng đèn, chơi xong lại thẩm, thẩm xong lại chơi. Dương thì trung tàn rất tốt, Lý có danh sư chỉ điểm nên bố cục rất tốt, vì thế hai người bổ trợ cho nhau rất tốt.
Nhờ Lý Chí Hải, Dương kết giao với Tăng Ích Khiêm. Tăng chính là công tử nhà Tăng Triển Hồng- một trong “Hoa đông tam phụng” khi xưa. Lúc này, Tăng học nghệ đã xong. Tăng từ Hương cảng tới Quảng châu, thay thế bá Lư Huy đại chiến thập cục cùng Trung Thiên Thành, không phân cao thấp. Chiến thêm nhị cục, Tăng mới giành được thắng lợi. Về sau, Tăng cũng trở thành nhất đại tôn sư. Dương, Lý, Tăng kết hảo hữu, cùng nhau khiêu chiến thiên hạ.
Trong kỳ giới có lưu truyền câu chuyện vui rằng: Hương cảng có một chiếc giường xuất 3 kỳ vương, vì thế mọi người gọi là “giường kỳ vương”. Chuyện này cuối cùng là như thế nào?, số là, Hương cảng khi ấy có một kỳ thủ tên gọi Vương Căn, nhà rất khá giả, vì thế thường có nhiều kỳ hữu lui tới. Vương có một cô em gái, tuổi cũng gần bằng Dương. Vương vô cùng khâm phục Dương, vì thế mới có ý đem em gái gả cho Dương để thêm phần thân thiết, vì thế Vương mời Dương tới sống ở nhà mình. Đến một kẻ như Đàm Kiếm Thu không thường xuyên lui tới Vương gia cũng nhìn ra bí mật này, nhưng Dương lại toàn tâm toàn ý với cờ, hoàn toàn không biết chuyện đó. Do Dương thường dừng bước ở Vương gia, vì thế Lý cũng là thường khách ở nơi đây. Hai người thường ngủ chung giường. Có khi Tăng tới đây chơi cờ, muộn quá ngại về nhà, và thế là ba người chung một giường. Về sau, cả ba đều trở thành kỳ vương nên chiếc giường kia được mọi người gọi vui là “giường kỳ vương”.
Dù sau này Dương là người cao cờ nhất, nhưng khi ấy, trong ba người Dương lại là thấp nhất, so với “Cửu long tam kiếm hiệp” Lê Tử Kiện vẫn còn kém một chút. Nhưng Dương lại là người chăm chỉ luyện tập nhất. Tăng Ích Khiêm thường nói: “Tôi cùng Dương, Lý lang thang trên phố, tôi và Lý thường xem náo nhiệt, chuyện trò rôm rả, còn Dương thì cứ chìm đắm trong những ván cờ, nói gì cũng ậm à cho qua”. Mỗi ván cờ, Dương nghĩ chưa thông nhất định không bỏ qua. Hoặc là ghi vào trong sổ, hoặc là sửa chữa luôn trên sổ. Ba người cùng thẩm cờ, Dương là người chăm chỉ nhất, Tăng cũng thường thẩm cùng Dương, nhưng luôn là Tăng ngừng trước. Lý Chí Hải thường nói: “Tôi không cần thẩm đâu, hai người cứ thẩm đi, khi nào xong nói lại cho tôi”. Lý Chí Hải quả thật rất thông minh. Có khi Dương thẩm mấy ngày mới thông, nhưng chỉ cần hai, ba câu Lý đã hiểu ngay. Lý thông minh làm Dương vô cùng khâm phục, vì thế Dương càng có động lực phấn đấu. Dương thường nói: “tôi không thông minh, vì thế muốn hơn người nhất định phải nỗ lực gấp bội”.
Dương ra sức cố gắng cuối cùng cũng được đền đáp. Năm 1950, hội nghiên cứu cờ Hương cảng tổ chức một giải đấu, quy tụ rất nhiều cao thủ tham gia. Dương, Lý hai người liên tục quá quan trảm tướng và gặp nhau ở trận tranh quán quân. Ở trận này, 20 nước đầu, hai bên quen lộ số của nhau nên cục diện rất chặt chẽ. Nhưng khi qua khai cục, lúc này dựa vào nội công thâm hậu của mình, Dương đã kích bại Lý để lên ngôi vô địch. Đây cũng là chức quán quân đầu tiên Dương đoạt được sau khi gia nhập kỳ giới. Dương sảng khoái nói rằng: “nếu chỉ dựa vào thông minh, không chăm chỉ luyện tập thì không thể được”. Vì thế Dương luôn kiên định với phương châm “cần cù bù thông minh”.
Những năm 1949, Dương giao thủ với Tăng Ích Khiêm thua nhiều hơn thắng. Những kỳ thủ đã thành danh như Trần Tùng Thuận, Lê Tử Kiện… đều có thể nhượng Dương trường tiên. Dù khi ấy, Dương thật sự đã có thể kiếm cơm nhờ cờ nhưng vẫn còn kém nhất lưu cao thủ một chút. Hương cảng khi ấy có một kỳ thủ tên gọi Bạch Nhạc Dịch, kỳ nghệ ở giữa hạng nhất lưu và nhị lưu. Ở Hương cảng hồi ấy không nhiều người có thể thắng được Bạch. Lúc này, kỳ nghệ của Dương đã vượt qua Bạch. Một hôm, sau một trận đấu công khai, sau khi bị Dương khuất phục, Bạch đã nói rằng: “Ông thằng tôi nhờ công phu tàn cục. Nếu luận về bố cục, ông tuyệt không có cửa thắng tôi. Nếu ông không nghiên cứu bố cục, gặp nhất lưu cao thủ, người thiệt thòi sẽ là ông”. Những người đứng xung quanh đều cho rằng, vì Bạch thua Dương nên nói vậy để gỡ chút thể diện. Chỉ có Dương nghe xong liền bảo: “Đúng vậy, đây cũng là điều tôi luôn lo nghĩ”.
Muốn học bố cục của cao thủ nào phải dễ dàng. Cách đơn giản nhất là trực tiếp tìm cao thủ giao đấu. Muốn như vậy phải có tiền. Bởi khi ấy phần lớn là chơi độ, ngoài đệ tử nhập môn, những người khác muốn tìm cao thủ giao đấu, phải chuẩn bị tiền để thua còn có cái trả, đối thủ càng cao tiền độ càng lớn. Lúc này, Dương lấy đâu ra tiền, tiền độ kiếm được chỉ đủ nuôi thân, còn chút nào gửi về nuôi gia đình. Chuyện Dương học cờ cũng có rất nhiều trải nghiệm.
Từ lâu, Hoa đông tam phụng Chung Trân, Tăng Triển Bàng, Hoàng Tùng Hiên ba người đã cùng nhau nghiên cứu ra bố cục nổi danh “khí mã hãm xe”. Lúc Dương xuất sơn, Chung Hoàng đã mất. Vì thế, tuyệt học này chỉ còn ở Tăng gia. Khi ấy, đệ tử Lê Tử Kiện cùng Tăng công tử của Tăng gia đã nổi danh khắp nơi, bất luận tiên thủ hay hậu thủ đều giành thắng lợi. Mọi người khi ấy đều rất hiếu kỳ về bố cục này. Nhưng, sau khi Dương đóng cửa khổ luyện, đã tìm ra cách phá giải bố cục ấy, nhưng Dương nghĩ mình không tinh thông bố cục này, không biết bên trong có còn cao chiêu gì không? Mình chỉ là kẻ hậu bối, nếu nói tự mình có thể phá trận này, hoặc công khai khiêu chiến Tăng gia, như vậy sợ rằng quá thất lễ. Hơn nữa lúc này Tăng Triển Hồng, Lê Tử Kiện, Tăng Ích Khiêm đều cao hơn Dương, Dương tuyêt không thể đấu lại bọn họ. Nhưng phải làm thế nào để kiếm chứng thành quả nghiên cứu của mình? Duy chỉ có cách tới Tăng gia, cầu xin ông cho xem kỳ phổ ấy. Nhưng chuyện này cũng không hề dễ dàng, nhất là với kẻ không tiền như Dương.
Trong xã hội cũ người ta thường nói rằng: “dạy đệ tử có ngày đệ tử cắn chết thầy”. Vì thế tuyệt kỹ phòng thân, ai dám dạy ra ngoài, phải giữ lại còn để kiếm sống. Không có cách gì, Dương đành mặt dày đứng ngoài cầu kiến. Dù Dương đã nói hết lời, nhưng Tăng lão vẫn không đồng ý. Sáng không được, chiều lại tới, chiều không xong tối lại cầu kiến. Cứ mặt dày như thế, cuối cùng Tăng lão vì cảm động trước thịnh tình của Dương đã đồng ý cho Dương mượn xem kỳ phổ mấy canh giờ. Chỉ được mượng mấy canh giờ ngắn ngủi, nhưng Dương cũng đã thỏa ước nguyện.
Sau khi đọc xong, trở về nhà Dương ngay lập tức bày cờ thẩm đi thẩm lại. Trải qua thời gian gian khổ nghiên cứu, về sau bố cục này trở thành một vũ khí lợi hại của Dương. Trong các tác phẩm “Trung quốc tượng kỳ phổ”, “Dịch lâm tân biến”… Dương đều đề cập rất kỹ trận này, và đưa ra kết luận: ‘dù phế quân dẫn tới đối công kịch liệt, nhưng nếu bên hậu đối phó chính xác, hậu vẫn giành thắng lợi”.
-Còn tiếp…-
p/s: Hiện nay theo mình được biết quyển "Nhất đại tượng kỳ tôn sư Dương Quan Lân" là quyển đầy đủ nhất về Dương Quan Lân. Sách có 32 chương, rất tiếc trên mạng chỉ mới lưu truyền 23 chương nhưng không cho save hay copy, chỉ có thể đọc online :( vì vậy, nếu ai may mắn có được quyển đó, hoặc file sách quyển đó xin hãy nhượng lại cho mình, mình xin cảm ơn trước
This message was edited 2 times. Last update was at 02/11/2011 13:26:56
|
|
|
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 02/11/2011 14:04:12
|
leopard
![[Avatar]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/no-avatar.png)
Wealth: 500
Forum score: 11
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 25/04/2011 11:44:18
Messages: 2
Location: Vietnam
Offline
|
Phải cuốn này không bạn: [Please login to see this link]
|
|
|
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 02/11/2011 14:20:03
|
k400201
![[Avatar]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/no-avatar.png)
Wealth: 2448
Forum score: 1676
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 07/09/2010 01:09:50
Messages: 71
Location: Vietnam
Offline
|
Không phải quyển bạn đưa đâu :(( quyển bạn đưa là loạt bài của Tác giả Ân Ba về Dương Quan Lân thôi :(( không phải quyển sách mình cần :((
Quyển này nè [Please login to see this link]
Quyển đó tác giả là Chu Trấn Minh, người viết đề tựa cho quyển sách là Hồ tư lệnh :((
|
|
|
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 02/11/2011 21:00:40
|
TrieuHamHam
![[Avatar]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/no-avatar.png)
Wealth: 500
Forum score: 592
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 01/11/2011 17:20:22
Messages: 123
Location: Vietnam
Offline
|
Bài viết tuyệt quá.Các giai thoại thế này mới là cờ chứ.hay tuyệt cú mèo.Cám ơn bạn k400201 rất nhiều !.Bạn ơi cố đăng lên nữa nhé
|
|
|
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 03/11/2011 08:56:46
|
TroiOi
![[Avatar]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/no-avatar.png)
Wealth: 500
Forum score: 2208
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 20/04/2011 11:07:03
Messages: 372
Location: Vietnam
Offline
|
Hèn chi mà sau này, viết cuốn sách nào, Dương Quan Lân cũng kèm bản nghiên cứu Khí Mã Hãm Xa cuộc trong sách của mình.
|
|
|
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 04/11/2011 13:48:32
|
ConVitBau
![[Avatar]](/static/avatar/convitbau/0a3d76a1b1aa57cb255bc897ac3254a2.jpg)
Wealth: 500
Forum score: 5202
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 01/11/2011 17:13:12
Messages: 297
Location: Vietnam
Offline
|
Làm thêm vài bài nữa đi bạn.Bạn viết rất là hay và có hồn.
|
|
|
 |
| 1 members thanked this post: |
|
Bằng Hữu
(15/11/2011 23:38:47)
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 25/11/2011 09:10:18
|
duyquanvkh
![[Avatar]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/no-avatar.png)
Wealth: 500
Forum score: 78
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 26/02/2011 14:00:49
Messages: 19
Location: Vietnam
Offline
|
Thế mới biết ngoài đời nhiều cao nhân quá. Rất ngưỡng mộ sự nhiệt tình và kiến thức của tác giả. Mong có ngày được trực tiếp nói chuyện. Xin cám ơn !
|
|
|
 |
| 2 members thanked this post: |
|
Bang_Huu
(24/11/2011 20:21:34)
MrB
(02/04/2012 00:59:13)
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 17/12/2011 15:06:43
|
k400201
![[Avatar]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/no-avatar.png)
Wealth: 2448
Forum score: 1676
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 07/09/2010 01:09:50
Messages: 71
Location: Vietnam
Offline
|
Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com
Nguyên tác: Kỳ đàn nguyên võ Dương Quan Lân chuyên tập
-Tiếp-
Khoảng năm 1949, Trần Tùng Thuận khi ấy đã thành danh có lưu lại Hương cảng. Dương muốn tìm Trần xin chỉ giáo, nhưng lại nghĩ tới thân phận mình, không xu dính túi, nên đành cầu xin thúc phụ, người có quen biết Trần dẫn đi. Từ đó, mỗi ngày trời chưa sáng Dương đã tìm đến nơi Trần trú ngụ, Trần chưa dạy thì Dương đứng ngoài tự thẩm cờ chờ Trần dậy, rồi cũng Trần đi uống trà, tìm cơ hội xin Trần chỉ giáo vài chiêu.
Những người từng tiếp xúc với Dương đều biết Dương là người có lòng tự tôn rất cao. Ai không biết hổ mạnh trên núi, mở lời cầu xin người khó. Nhưng cái gì đã thôi thúc Dương làm vậy, ngoài niềm đam mê kỳ nghệ còn có gì đây?
Dương Quan Lân chăm chỉ học cờ như vậy, ngoài tình yêu cờ tướng, có lẽ phải cảm ơn anh rể của Dương. Nhưng, phải cảm kích ở đây không phải là sự giúp đỡ về kinh tế hay chỉ điểm kỳ nghệ của ông anh rể mà chính là một lần chửi mắng, đuổi Dương ra khỏi nhà.
Chị của Dương được gả tới Hương cảng, không lâu sau thì qua đời. Anh rể cũng đã lấy người khác nhiều năm rồi. Lẽ ra, bọn họ đã không còn liên lạc. Nhưng anh rể là một người buôn bán thật thà, vì thế dù chị gái Dương đã mất từ lâu nhưng ông vẫn thường giúp đỡ nhà Dương. Khi mới đến Hương cảng, sau khi anh rể hỏi về tình cảnh của Dương, sau khi suy nghĩ hồi lâu anh rể mới nói với Dương: “Có lẽ cậu nên trở về đi, về quê làm anh lực điền cũng tốt, anh phu xe cũng tốt, hay làm một người buôn bán nhỏ, có gì khó khăn tôi sẽ giúp cậu. Đừng nay đây mai đó nữa. Với lại trở thành danh thủ đâu có dễ, huống hồ trở thành danh thủ thì đã sao? Cũng chỉ là kẻ lang thang, không nghề nghiệp!”
Quả thật, khi ấy địa vị của kỳ thủ trong xã hội rất thấp. Đến như Phùng Kính Như một trong “tứ đại thiên vương” nổi danh đất Quảng đông đến cuối đời cũng chết nơi đầu đường xó chợ. Dù tình cảnh một vài kỳ thủ rất tốt nhưng tựu trung lại kỳ thủ trong xã hội ngày ấy chẳng hơn gì một kẻ lang thang.
Dương Quan Lân cũng biết anh rể chỉ muốn tốt cho mình, nhưng bản thân đã học nghệ đã có chút tựu thành, hơn nữa mình lại rất yêu thích cờ tướng, đương nhiên là không muốn trở về quê làm anh lực điền hay người buôn bán nhỏ. Nói đi nói lại vẫn không thuyết phục nổi Dương, anh rể bực tức nói: “Không nghe lời khuyên của tôi thì cậu hãy đi đi”. Ngày ấy Dương đang còn trẻ và rất khí khái nên nghe anh rể nói vậy vội đốp lại: “không cần anh đuổi tôi cũng đi đây”.
Sau khi đi khỏi nhà anh rể, Dương thầm thề rằng: “nhất định tôi sẽ chơi cờ cho nên người, tôi không tin chơi cờ chỉ có thể trở thành kẻ hạ cửu lưu”. Về sau, bất luận trong hoàn cảnh nào, lời thề ấy luôn cổ vũ, khích lệ Dương phấn đấu, một lòng một dạ đi theo con đường mình đã chọn.
Nhưng lời anh rể ngày ấy quả thất rất chính xác. Dương Quan Lân dù đã khổ luyện, kỹ nghệ cũng thăng tiến mãnh liệt, không lâu ở Hương cảng lại tổ chức một giải cờ có quy mô, Dương cũng đã giành ngôi vô địch. Nhưng, nhà Dương vẫn rất nghèo, chẳng đủ ăn, điều đó lại thôi thúc Dương quay về quê, nghĩ cách nuôi sống gia đình. Có lẽ kỳ thủ trẻ bây giờ khó tưởng tượng được rằng, một nhà quán quân Hương cảng m à trong nhà không có gì để ăn, nhưng khi đó đúng là như vậy.
Do nhiều nguyên nhân nữa, cuối cùng Dương quyết định trở về quê. Lúc sắp về, Dương có quay lại nhà anh rể, người mà Dương mới đoạt tuyệt cách đây ít lâu, Dương lấy ra tấm kim bài của nhà vô địch Hương cảng tặng người anh rể và nói: “ngày mai em trở về Đông hoàn, anh cũng đừng lo em trở nên xấu xa, không có gì tặng anh, chỉ có tấm kim bài này tặng anh làm kỷ niệm”. Thật ra, có người đã trả giá hơn 100 tệ để mua lại tấm kim bài đó nhưng Dương không bán, lại đem tặng anh rể dù khi ấy trong túi Dương chẳng còn đồng nào. Có người thấy thế không hiểu vì sao, bèn hỏi Dương: “Vì sao cậu lại làm như vậy?”. Dương Quan Lân bèn kể chuyện Hàn Tín khi xưa, lúc Hàn Tín công thành danh toại đã chẳng bắt tội người bắt Hàn chui háng mà còn khen thưởng người ấy. Dương nói: “Anh rể tôi đuổi tôi đi, nhưng lại kích thích ý chí học cờ của tôi”.
Mùa hè năm 1950, danh tướng Thượng hải Hà Thuận An bày lôi đài ở Hương cảng ứng chiến các lộ anh hùng, hào kiệt nơi đây. Tân quán quân Hương cảng Dương Quan Lân đã giành một thắng một hòa, còn á quân Lý Chí Hải thì một thắng một thua. Hà bày lôi đài khi ấy cũng có nguyên nhân của nó.
Vốn khi Hà tới Hương cảng, hành lý bị người ta trộm mất. Kỳ thủ vốn đã nghèo, huống hồ đây lại ở nơi đất khách quê người. Lúc này, ở Hương cảng Hà cũng chưa có tiếng tăm gì, muốn biểu diễn cũng chẳng có ai mời.
Hoàng Lan Hữu nhà bình cờ khi ấy sau khi được biết chuyện, bèn đưa Hà đi tìm Hoàng Khởi Khang, dù Hoàng có thể cho Hà mượn tiền, nhưng hai người nghĩ đi nghĩ lại thì cho rằng tốt nhât là tổ chức cho Hà một lần biểu diễn cờ, như thế có thể giải quyết vấn đề lộ phí cho Hà. Hà Thuận An danh tiếng có hạn, dương nhiên phải tìm danh thủ đối trận, như thế mới hấp dẫn được người xem. Khi ấy ở Hương cảng nổi danh nhất đương nhiên là “tân thất tỉnh kỳ vương Đổng Văn Uyên. Vậy mà, Đổng lại coi trọng danh lợi, Đổng cho rằng Hà chưa đủ danh tiếng, thắng Hà là không được gì thua thì mất mặt, vì thế Đổng từ chối, không chịu ra tay tương trợ.
Lúc ấy, Dương trượng nghĩa mà ra tay tương trợ. Dương gia nhập kỳ đàn chưa lâu, nhưng cũng nếm đủ nỗi chua xót của dân lạc bước giang hồ, bởi thế Dương rất cảm thông cho tình cảm của Hà khi ấy. Sau khi kết thúc lôi đài, Hà dù thua Dương một ván, nhưng trong túi đã có tiền, thêm vào phần giúp đỡ của Hoàng Khởi Khang thì đã đủ tiền trở về Thượng hải. Cũng bởi vậy Hà luôn cảm thấy nợ Dương một món ân tình, nhưng Dương chỉ là trượng nghĩa mà giúp, chưng từng đòi Hà báo đáp.
Năm 1956, giải vô địch cá nhân tổ chức lần đầu tiên ở Bắc kinh, tới Vòng cuối cùng Đông bắc hổ Vương Gia Lương đang nhiều hơn Dương một điểm. Chỉ còn lại một ván cuối cùng, Dương đụng độ Hồ bắc Lý Nghĩa Đình, còn Vương gặp Hà Thuận An. Có thể nói số phận của Dương đang nằm trong tay Hà, hơn nữa lúc đó Hà đã không còn động lực thi đấu, thắng hay thua không quan trọng đối với Hà, chỉ cần Hà buông xuôi chức vô địch sẽ về tay Vương.
Trên đời thường có chuyện như thế này, dù bạn đã cố gắng hết sức, nhưng số phận lại thường nằm trong tay kẻ khác.
Nắm trong tay vận mệnh của Dương và Vương, lúc này Hà mới nhớ tới món ân tình khi xưa, bởi thế Hà lấy lại tinh thần, cuối cùng đã kích bại được Vương Gia Lương. Đồng thời khi ấy Dương cũng kích bại được Lý Nghĩa Đình, “quỷ thúc” cuối cùng giành được ngôi quán quân cá nhân toàn quốc.
-Còn tiếp-
This message was edited 1 time. Last update was at 17/12/2011 15:07:27
|
|
|
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 17/12/2011 15:23:40
|
tám 0ng trùm
![[Avatar]](/static/avatar/tam0ngtrum/avatar.jpg)
Wealth: 700
Forum score: 382
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 09/11/2011 19:36:49
Messages: 273
Location: Vietnam
Offline
|
MỖI MỘT CON NGƯỜI ĐỀU CÓ BƯỚC THĂNG TRẦM BÀI VIẾT QUÁ HAY MONG ĐƯỢC ĐỌC TIẾP
|
 |
|
|
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 17/12/2011 17:13:07
|
ConVitBau
![[Avatar]](/static/avatar/convitbau/0a3d76a1b1aa57cb255bc897ac3254a2.jpg)
Wealth: 500
Forum score: 5202
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 01/11/2011 17:13:12
Messages: 297
Location: Vietnam
Offline
|
thank bạn k400201 nhiều !
|
|
|
 |
| 3 members thanked this post: |
|
k400201
(21/12/2011 15:10:00)
MrB
(02/04/2012 00:59:08)
TCNguyen2010
(12/05/2012 02:09:43)
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 18/12/2011 10:03:21
|
KienVang
![[Avatar]](/static/avatar/kienvang/571e4d938fce895f659315a68998b3f9.jpg)
Wealth: 500
Forum score: 329
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 26/11/2011 11:26:30
Messages: 49
Location: Vietnam
Offline
|
Quỷ thúc Dương Quan Lân được kỳ đàn Trung Quốc phong tặng danh hiệu "Thánh thủ cờ tàn", có bro nào có những ván cờ tiêu biểu liên quan đến ngoại hiệu này. Xin post lên diển đàn để anh em thưởng thức.
|
|
|
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 25/12/2011 10:31:00
|
k400201
![[Avatar]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/no-avatar.png)
Wealth: 2448
Forum score: 1676
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 07/09/2010 01:09:50
Messages: 71
Location: Vietnam
Offline
|
Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com
Nguyên tác: Kỳ đàn nguyên võ Dương Quan Lân chuyên tập
-Tiếp-
Dương Quan Lân trước nay vẫn tự mình lăn lộn trong giới cờ không người chỉ điểm, kỳ nghệ của Dương là kết quả của sự khổ luyện. Một ngày, mầy vị tiền bối của kỳ đàn ngồi nói chuyện phím, một người bỗng nhiên nói: “lão Dương, ông có phải là đệ tử của Chung Trân không?”. Dương trả lời: “Ai cũng biết Trần Tùng Thuận là đệ tử của Chung Trân, còn tôi chưa từng gặp Chung Trân, làm sao có thể là đệ tử của lão ấy dược”. Người khác bỗng chen vào: “Đương nhiên Trần Tùng Thuận là đệ tử chân truyền của Chung Trân, nhưng ông tiếp nhận di phổ của Chung Trân, không phải đệ tử của lão thì là gì?”
Hóa ra, thời kỳ kháng chiến, Chung Trân một trong “Hoa đông tam phụng” lưu lạc tới Sơn đầu, lúc ấy Chung vừa nghèo đói lại thêm bệnh tật. Một kỳ hữu ở Sơn đầu đã đón Chung về nhà nuôi dưỡng, còn tìm thầy thuốc chữa bệnh cho Chung. Chung rất lấy làm cảm động, Lúc sắp ra đi, Chung tặng người kia một quyển kỳ phổ, và nói: “Đây là tinh hoa kỳ nghệ một đời tôi tích lũy, nay tặng lại cho ông, ông tư chất bình thường, cầm nó cũng chẳng có tác dụng, nhưng ông hãy giữ nó, sau này thấy người nào trên kỳ đàn có thể xưng bá, hãy thay tôi giao quyển kỳ phổ này cho người ta”. Quả nhiên người kỳ hữu kia đã làm theo lời Chung Trân. Khi Dương Quan Lân vô địch giải cá nhân lần đầu tiên và làm chủ biên tạp chí “tượng kỳ”, kỳ hữu kia đã gửi quyển kỳ phổ của Chung cho Dương.
“Đây không phải là y bát truyền nhân của Chung Trân sao?”
Dương Quan Lân thừa nhận quả thực có chuyện đó. Nhưng quyển kỳ thư ấy đã bị thất lạc trong thời kỳ “cách mạng văn hóa”
Thực ra, chuyện giữa Dương Quan Lân và Chung Trân còn có một ngọn nguồn. Chung Trân có một môn tuyệt nghệ, gọi là ngũ thất pháo đối bình phong mã phế xe cục. Quảng đông có một lão kỳ thủ tên gọi Diệp Thương, là chỗ thân quen với Chung Trân, nên cũng học được một chút tán thủ nơi Chung Trân. Một ngày, khi Diệp Thương ngồi uống trà với Dương Quan Lân, mới đem bố cục ấy bày ra và truyền cho Dương, Diệp còn bảo bố cục ấy Chung Trân có truyền cho kỳ vương Viên Thiên Thành. Thực ra khi ấy thực lực của Dương đã vượt qua Viên Thiên Thành, đương nhiên đối với bố cục này cũng có chỗ tâm đắc, và cho rằng bố cục này không có giá trị thực tế. Nhưng Dương vẫn ghi nhớ lại bố cục này, và nghiên cứu cẩn thận. Kết quả cuối cùng, sau này phát biểu trong “Dịch lâm tân biến” của Dương, kết luận của Dương là nước thứ 16, sau khi bên đen đi pháo 2 bình 5 ăn tốt, thì bên bình phong mã dễ đi, ngược lại kết luận của Chung Trân (Nếu mình nhớ không nhầm thì bố cục này được giới thiệu bằng tiếng Việt trong quyển “Cẩm nang cờ tướng” của Thiếu Lăng Quân thì phải ;)) )
Mặc dù vậy, nhắc tới Chung Trân, Dương vẫn vô cùng kính phục. Dương nói, bản thân mình quả thực đã hấp thu được tinh hoa kỳ nghệ trong kỳ phổ và bố cục ngũ thất pháo đối bình phong mã phế xe cục của Chung Trân.
Nói chút chuyện vui. Trong xã hội cũ, các kỳ thủ kiếm miếng cơm manh áo dựa vào cờ, vì thế họ phải thường xuyên đánh độ. Vì để kiếm tiền nuôi thân, không ít kỳ thủ, ngoài dựa vào nội lực của bản thân, còn có những chiêu độc môn ngoài bàn cờ. Chung Trân được xưng tụng là kỳ tiên, đương nhiên kỳ nghệ rất cao thâm. Dương Quan Lân nói với ký giả, ngoài học được kỳ nghệ của Chung Trân thì những chiêu ngoài bàn cờ của Chung, mình học được cũng không ít.
Con đường kiếm cơm của kỳ thủ trong xã hội cũ duy nhất chỉ có một con đường là đánh độ. Vậy mà người nổi danh thường gặp lắm phiền phức, những kỳ thủ nổi danh, khi đánh độ với người ta thường phải chấp, có những lúc phải chấp rất sâu. Vì thế, để kiếm được miếng cơm manh áo, họ không chỉ dựa vào kỳ nghệ của bản thân mà còn có những chiêu ngoài bàn cờ phòng thân.
Chung Trân được xưng tụng kỳ tiên, là thần long thấy đầu chẳng thấy đuôi. Nhưng Chung cứ ẩn cư giữa chốn thường dân, chẳng bao giờ muốn làm một kẻ nổi danh. Chung nổi tiếng với nhiều “tuyệt học” bát gà. Những “tuyệt học” đó Dương học cũng không ít.
Đầu những năm 50, khi Dương đã có chút danh tiếng, nhờ có Viên Thiên Thành giới thiệu, Dương tới Thiên công Du Lạc Trường bày sới cờ mưu sinh. Thiên công Du Lạc Trường cũng giống như Đại thế giới của Thượng hải khi xưa. Chẳng đó có đầy đủ các món ăn chơi. Lúc này, kỳ nghệ ở Hương cảng rất phát triển, vì thế bày sới cờ ở đây, ngoài Dương còn có Lý Chí Hải, Tăng Ích Khiêm, Lê Tử Kiện…
Dương Quan Lân khi ấy bày vài bàn cờ, có toàn cục, nhượng đơn mã, nhương song mã… và Dương từng có kỷ lục một ngày toàn thắng 42 ván. Ngày ấy, người tham gia sới phải trả mỗi ván 2 tệ, thắng thì được 6 tệ. Vì thế, phải thắng nhiều mới đủ tiền nuôi thân.
Khi ấy, Dương Quan Lân kỳ nghệ đã tựu thành, người thường khó mà thắng được Dương. Vì thế, Dương cũng kiếm đủ tiền nuôi thân và gửi về quê nuôi gia đình.
Vậy mà, tương lai tươi sáng chẳng kéo dài. Chỉ vài tháng sau, Du lạc trường bị ngừng hoạt động. Dương vội tìm một nơi khác để bày sới cờ. Thu nhập ngày một ít đi. Không còn cách gì, Dương cũng học chiêu “ngoài bàn cờ” của Chung Trân khi xưa để mưu sinh.
Sau khi Du lạc trường bị ngừng hoạt động, Dương chuyển qua khu Du lạc viên làm ăn. Du lạc viên hội tụ đủ anh hùng hào kiệt của kỳ đàn Hương cảng khi ấy. Tăng Ích Khiêm, Lý Chí Hải, Dương Quan Lân, Lê Tử Kiệt đều dạt về đây. Ở đây làm ăn không dễ như bên Du lạc trường. Cuộc sống ngày càng bức bách, vì thế Dương đành phải chôn vùi danh tính, chuyển qua khu Tu đốn làm ăn.
Dương chuyển qua khu Tu đốn là do một đệ tử ngoại hiệu là B Tử giới thiệu. Kỳ nghệ của B Tử kém Dương tới một mã, nhưng 2 người lại cùng làm ăn ở khu Tu đốn. Kiếm ăn không đủ, một ngày Dương Quan Lân nhớ lại chuyện “Chung Trân hí lộng Hoàng Tùng Hiên” khi xưa: “Có một kỳ khách đánh không lại Hoàng Tùng Hiên, vì thế đã mời Chung Trân tới trợ lực, Chung nép sau bức tường mách nước cho kỳ khác kia, vì thế đã kích bại Hoàng Tùng Hiên” (Ai thích câu chuyện này có thể tìm đọc trong tập 1 cuốn 60 năm Quảng châu kỳ đàn). Vì thế, Dương thương lượng với B Tử, để B Tử đánh độ với người ta, Dương ở bên phím nước. Dương nói: “ám hiệu liên lạc của tôi, so với Chung Trân còn kín hơn. Không ít đối thủ của B Tử biết hắn có người trợ giúp nhưng không thể nào tìm ra chứng cứ. Gặp những tay cờ non thật sự rất hữu dụng. Tôi từng nói với các kỳ thủ trẻ của đội Quảng đông, phải đề phòng những chiêu đó. Đương nhiên nếu bạn tin vào sức cờ của mình, thì chẳng phải sợ ai”. Giờ Dươn đã là thần long của kỳ đàn, chỉ là nhớ tới chút chuyện kiếm cơm của ngày xưa.
- Còn tiếp...-
|
|
|
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 01/02/2012 21:58:20
|
k400201
![[Avatar]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/no-avatar.png)
Wealth: 2448
Forum score: 1676
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 07/09/2010 01:09:50
Messages: 71
Location: Vietnam
Offline
|
Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com
Nguyên tác: Dương Quan Lân kỳ đàn tôn võ
Tiết thanh minh năm 1951 vừa qua, có người tới tìm Dương Quan Lân, mời Dương tới Liên Hương trà lầu bày lôi đài. Khi ấy, Liên Hương trà lầu rất nổi danh ở Quảng châu. Liên Hương trà lầu ở Hương cảng và Liên Hương trà lầu ở Quảng châu là của cùng một người, lúc ấy Liên Hương trà lầu cũng rất nổi danh ở Hương cảng.
Đến Liên Hương trà lầu, người mời Dương bày lôi đài lại nói tới chuyện tiền nong. Vốn dĩ, theo quy định khi ấy, người đứng ra bảo lãnh mở lôi đài công khai ở trà lầu phải vừa có tiền vừa có thế, nhưng Dương khi ấy chỉ là kẻ lưu lãng giang hồ, nào có thể tìm được người bảo lãnh? Người kia nói có thể đứng ra bảo lãnh, nhưng một nửa thu nhập từ lôi đài phải thuộc về hắn, Dương đương nhiên không để, chuyện cũng qua đi.
Trở về nơi trọ, Dương vừa tức giận vừa sợ hãi. Nếu chuyện đó không thành, về sau nhất định phiền phức sẽ tìm tới Dương. Một kẻ chơi cờ làm sao có thể chạy thoát khỏi tay quyền thế. Đêm dài khó ngủ, Dương chỉ biết than với trời cao: “Hương cảng rộng lớn vậy mà chơi một ván cờ cũng khó”. Rồi Dương tìm đến Lý Chí Hải và nói: “Tôi phải quay về Đại lục”. Lý khuyên Dương hãy đợi một thời gian. Hóa ra, Lý đã thương lượng với các kỳ hữu của Singapore, Philipin… tới đó du đấu. Tiền ăn, tiền ở, tiền đi lại đều đã lo đủ, Lý muốn rủ Dương làm bạn đường. Nghe xong chuyện đó, Dương rất xúc động, nhưng chuyện Liên Hương trà lầu cũng rất kích thích Dương, thêm nữa gia phụ Dương vừa mới qua đời, bà xã phải nuôi mấy đứa nhỏ vô cùng cơ cực. Thế là, Dương đành dứt khoát: “Tôi phải trở về Đại lục thôi”.
Khi Dương Quan Lân nhớ tới chuyện đó thì nói: “Năm đó, Lương Vũ Sinh có viết: Dương Quan Lân ôm theo con tim yêu nước nhiệt huyết trở về Đại lục”. Đương nhiên, đó là sự thực. Nhưng phần nhiều là do ở Hương cảng quả thực sống không nổi, thêm vào đó, khi ấy nhà tôi quả thực quá nghèo.
Bà xã nói với Dương: “Nông hội nói, không có cái ăn có thể xin cứu trợ”. Dương vẫn chưa thoát ra khỏi xã hội cũ, đương nhiên không thể tin có chuyện cứu trợ đó, Nhưng, nông hội quả thật tặng bọn họ 200 cân lương thực. Khi ấy, Dương mới tin chuyện này. Chế độ xã hội đã thay đổi rồi, chủ nghĩa xã hội quả thật tốt.
Và như thế, cuộc sống của Dương Quan Lân lại thay đổi 1800. Con đường mới, Dương phải đi tiếp thế nào đây?
Sau khi Dương trở về quê nhà, quả thật Dương không biết phải làm thế nào để thích ứng với cuộc sống đồng áng. Làm công việc đồng áng này, Dương thật không cam tâm. 32 quân cờ lại thôi thúc Dương mãnh liệt. Hương cảng giờ đã là quá khứ, nhưng muốn sống bằng nghiệp cờ ở quê hương phải làm sao đây?
Đúng lúc ấy, vài người tự xưng là thuyết khác do ông chủ của Liên Hương trà lầu Hương cảng phái đến thuyết phục Dương quay về Hương cảng mở lôi đài Liên Hương trà lầu. Lần này không yêu cầu ở Dương bất cứ điều kiện gì, chỉ cần Dương ngồi vào ghế đài chủ mà thôi.
Bạn có biết vì sao ông chủ Liên Hương trà lầu có sự thay đổi đó không? Vốn là trước ông không biết kỳ nghệ của Dương ra sao. Về sau, khi Dương đã trở về Đại lục, qua Lý Chí Hải, Tô Thiên Hùng và các kỳ hữu khác ông mới biết nhiều về Dương. Bởi thế, ông hối hận vô cùng, vội vàng phái người tới Đại lục tìm Dương. Nhưng Dương đã nếm đủ cơ cực nơi quê người, lại cảm nhận được sự ấp áp tình người của xã hội mới, nên cho dù thuyết khách có nói thế nào thì Dương vẫn kiên quyết từ chối.
Thế sự như cuộc cờ, biển ảo khôn lường. Năm 1982, giải Á châu bôi được tổ chức tại Hàng châu- Trung quốc, Dương khi ấy với tư cách là lãnh đội Trung quốc, đã gặp lại Cố Vấn Tu, ông chủ Liên Hương trà lầu khi xưa, và giờ là lãnh đội Hồng kong. Sau khi gặp nhau, ông chủ Tu tỏ ra hối hận vô cùng vì khi xưa đã không nhận ra thái sơn trước mặt. Dương cũng vui vẻ đáp lại: “Cũng may ngày ấy có Liên Hương trà lầu, tới mới dứt khoát rời khỏi Hương cảng được. Nếu cứ Hương cảng, tôi làm sao có thể có được ngày hôm nay”.
Chuyện này sau sẽ nói. Nói về Dương sau khi kiên quyết chối từ thuyết khách, nghĩ đi nghĩ lại, Dương biết đời mình đã gắn với nghiệp cờ, thê là bèn đi Quảng châu tìm đường mưu sinh.
Đầu những năm 50, phong trào cờ của Quảng châu vô cùng phát triển. Rất nhiều các danh thủ quy tụ về nơi đây. Kỳ nghệ của Dương lúc này đã rất cao, nhưng vì để mưu sinh, ít khi Dương dám thể hiện sức cờ thật của mình.
Một ngày, Dương vàn với bà xã: “200 cân lương thực nông hội tương trợ cũng có thể giúp gia đình ta một thời gian. Bởi thế, tôi muốn đi Thượng hải một chuyến xem xem thế nào?”.
Kết hôn mấy năm, Dương phu nhân biết chồng mình yêu cờ như mạng sống, vì thế bà nói: “Dù ông ở nhà thì con tim ông cũng không ở đây, bởi thế nếu ông muốn đi thì cứ đi, chuyện trong nhà ông không cần phải bận tâm”.
Nhưng lúc ấy nhà Dương rất nghèo, tới cái ăn cũng cần sự tương trợ của nông hội, thì lộ phí đi Thượng hải biết lấy đâu ra. Không còn cách nào, Dương phu nhân bèn tháo chiếc nhẫn cưới ra và nói: “Nó cũng được một món tiền, ông hãy cầm lấy mà làm lộ phí lên đường”. Dương cảm động nói: “Đợi tôi kiếm đủ tiền, nhất định tôi sẽ hoàn trả bà”. Ai biết, chữ “đợi” ấy đằng đẵng 37 năm trời.
Ngày ấy, từ Quảng châu đi Thượng hải, nếu tàu chậm mất 18 tệ, tàu nhanh thì 24 tệ. Chiếc nhẫn cưới ấy chỉ bán được 10 tệ. Vì để kiếm đủ tiền, Dương lại phải lăn lộn nơi trà lầu đánh độ. Nhưng khách chơi rất gian xảo, thường bắt chấp sâu, không chấp quân thì chấp tiền. Muốn kiếm một chút nào đâu dễ. Chuyện chơi độ giữa Dương và Trương Anh là một ví dụ.
Trương Anh có mở một cửa hàng trên đường Cửu lộ. Sức cờ rất tốt, những danh thủ đương thời của Quảng châu khi ấy như Lư Huy, Trần Tùng Thuận chỉ có thể nhượng tiên và chấp tiền 1 ăn 4. Dù như thế, Lư Huy và Trần Tùng Thuận đều cho rằng kèo này khó nuốt, vì thế đều không muốn đánh độ với Trương. Nhưng, khi gặp Dương, Trương bèn nói: “Lư Huy và Trần Tùng Thuận thường chấp tôi hòa cho được và tiền thì 10 ăn 1. Nhưng Dương đã từng xem Trương đánh, vì thế tự tin mình có thể nhượng đơn mã, với lại khi ấy lộ phí đang thúc ép Dương, thế là Dương bèn đấu với Trương vài chục ván, hai người đấu xuyên ngày xuyên đêm. Kết cục Dương đại thắng. Sau lần đụng độ đó, Trương vô cùng khâm phục Dương, đi đâu gặp người Trương cũng bảo “Dương không chỉ kỳ nghệ cao mà con người cũng rật thật thà”.
Ở Quảng châu một tháng, cuối cùng Dương cũng đã kiếm đủ tiền đi Thượng hải. Tháng 8, Dương đáp tàu đi Thượng hải, từ đây bát đầu mở ra con đường nam chinh bắc chiến của Dương.
Người ta đều nói, kỳ phong ở Thượng hải rất phát triển, tuy là nơi ngọa hổ tang long nhưng chơi độ kiếm tiền rất dễ. Đại Thượng hải còn có tên gọi “Bất dạ thành” (có lẽ là đêm trắng, đêm không ngủ). Chờ đợi một tay cờ lưu lạc giang hồ liệu sẽ là gì đây?
Chưa thông thạo về làng cờ Thượng hải, Dương đành tìm đến Cung văn hóa công nhân Thượng hải trú chân. Nhưng điều kiện được thi đấu ở đây vô cùng khắc nghiệt: Phải biểu diễn miễn phí một tuần. Phải bày lôi đài một tuần, nhưng chẳng có thu nhập gì thì đối với giới kỳ thủ, những người luôn phải lo ăn từng bữa quả là khó chấp nhận. Rất nhiều danh thủ Thượng hải đều không làm và cũng khuyên Dương đừng làm. Nhưng Dương tự nhủ rằng, trước tìm phải tìm chỗ đứng chân rồi hẵng nói tới chuyện khác, bởi thế Dương quyết định biểu diễn ở Cung văn hóa công nhân một tuần. Ban ngày, Dương lăn lộn nơi các trà lầu, tìm các kỳ thủ hạng 2, hạng 3 cáp độ, mong kiếm cái ăn qua ngày. Vậy mà kỳ thủ hạng 1 của Thượng hải khi ấy được trả phí đấu mỗi trận là 12 tệ. Con số ấy quả không hề nhỏ. Bạn phải biết rằng, chiếc nhẫn cưới vợ Dương đưa giá mới chỉ 10 tệ.
Bước đầu tiên, Dương bước trên kỳ đàn Thượng hải, nơi ngọa hổ tàng long là như thế đó. Kỳ đàn cũng như giang hồ võ lâm, bạn cần phải có chân thực tài mới có thể đứng vững nơi đó. Dương bày lôi đài ở Thượng hải, đối thủ đầu tiên Dương gặp là Trần Vinh Đường. Kỳ nghệ của Trần dù chưa đạt tới cảnh giới của nhất lưu cao thủ, nhưng cũng là kẻ có thể tạo phong ba trên kỳ đàn. Năm 1950, sau khi Hà Thuận An vô địch giải “Thượng hải kỳ nhân đại tập hội” có bày lôi đài và đã bại trận về tay Trần Vinh Đường với kết quả một hòa, một thua. Đây quả là một thử thách khó khăn cho Dương. Nhưng, nào ai ngờ ván đầu Dương kích bại Trần Vinh Đường rất nhanh. Thua ván đầu, Trần không phục, lại chiến rồi lại bại, hai người giao chiến 14 ván và Dương giành 8 thắng 6 hòa, làm Trần tâm phục khẩu phục.
Sau trận chiến đó, uy danh của Dương nổi lên. Thượng hải là nơi ngọa hổ tang long, cao thủ nhiều vô kể, trong đó có thể kể tới Đậu Quốc Trụ, Hà Thuận An… Một chuyện rất đáng nói đến là trận chiến giữa Dương và Đậu Quốc Trụ. Đậu cùng với Chu Đức Dụ, Trương Cẩm Vinh hợp thành bộ ba Dương Châu tam kiệt. Thời trai trẻ, Đậu du đấu khắp nơi. Ngoài kỳ nghệ, nhân phẩm của Đậu cũng rất tyệt, trong kỳ giới Đậu rất có uy vọng. Năm ấy, Đậu đã ngoài 60, nhưng chiến ý vẫn chưa mất, mắt thấy Dương trấn áp quần hùng, bất giác hùng tâm nổi lên. Thế là, bèn lưu Dương ở lại, giao chiến phân cao thấp. Nhưng, dù sao lúc này niên kỷ Đậu cũng đã cao, không thể so với Dương đương lúc như mặt trời chính nhật. Lần ấy, hai người đấu 4 ván. Với 2 thắng, 2 hòa Dương đã kích bại Đậu. Về sau, hai người đấu khoảng 7 ván, Đậu chỉ hòa được 3 ván. Bởi thế Đậu đã nói rằng: “Dương quả là tuấn kiệt của kỳ đàn, nhất định có ngày Dương hùng bá dịch lâm”.
Khi ấy, kỳ đàn Thượng hải vô cùng náo nhiệt. Các lộ hào kiệt trên khắp toàn quốc thường đổ về đây du đấu. Sau đó ít lâu Trần Tùng Thuận cũng ghé Thượng hải. Dương và Trần đã làm khuynh đảo kỳ đàn Thượng hải. Để giữ thể diện, giới cờ Thượng hải bèn tổ chức trận thư hùng Hoa đông- Hoa nam vào ngày 1 tháng 9 năm 1951. Thượng hải cử Hà Thuận An và Chu Kiếm Thu ra tiếp Dương Trần.
Trước giải phóng 2, 3 năm. Các kỳ nhân nghiệp dư của Quảng đông như Tăng Triển Bàng cũng từng ghé Thượng hải giao chiến. Nhưng kỳ thủ chuyên nghiệp của Quảng đông thì chưa từng tới. Vì thế lần đại chiến Hoa đông- Hoa nam lần này càng có ý nghĩa đặc thù. Trần Tùng Thuận, Dương Quan Lân dù đã giương danh, nhưng người yêu cờ Thượng hải ít khi được thấy công phu của bọn họ.Vì thế, trận chiến này càng vang động.
-Còn tiếp-
|
|
|
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 12/02/2012 22:36:56
|
k400201
![[Avatar]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/no-avatar.png)
Wealth: 2448
Forum score: 1676
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 07/09/2010 01:09:50
Messages: 71
Location: Vietnam
Offline
|
Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com
Nguyên tác: Dương Quan Lân kỳ đàn tôn võ
-Tiếp-
Lôi đài được tổ chức ở hội Tây thái- Thượng hải. Vòng đầu tiên, Trần Tùng Thuận thắng Chu Kiếm Thu. Còn Dương lâm trận vào ngày mùng 9 tháng 9. Lúc này, Chu đã 44 tuổi, thanh uy vang khắp kỳ đàn toàn quốc, là một trong những thần tượng của người hâm hộ cờ Thượng hải. Dương lần đầu tới Thượng hải, cũng chỉ là lần đầu thể hiện uy phong. Nhưng, trải qua khổ chiến, Dương đã oanh liệt kích bại Chu 2 ván. Ván đầu Dương dùng thuận pháo đại đấu Chu. Đến nước 42, Dương bất ngờ xuất diệu thủ, phế xe phá tượng, sau dùng mã pháo thành sát. Sau 10 nước, dù Chu đã hơn xe mã nhưng vẫn phải thúc thủ chịu trói. Vòng 2, Dương lại kích bại Chu với tỷ số 1 thắng 1 hòa. Như vậy, với 3 thắng 1 thua Dương đã đả bại Chu. Nhưng, Dương đấu với Hà Thuận An cả 4 ván đều hòa. Tóm lại, lần giao đấu này, Trần Tùng Thuận kích bại Chu với 3 thắng 1 hòa, Trần cũng hòa với Hà Thuận An cả 4 ván. Dương Quan Lân thì 3 thắng 1 hòa trước Chu và hòa cả 4 trước Hà Thuận An. Như vậy, Hoa nam đã giành thắng lợi trong lần giao đấu này, và Dương có thành tích đối kháng tốt nhất.
Trải qua trận chiến ấy, Dương đã nhất cử thành danh ở bến Thượng hải. Nhưng vẫn còn một người để lại chút ưu tư trong Dương. Người đó là Đổng Văn Uyên. Đổng thành danh ở những năm 40, đã từng kích bại “Thất tỉnh kỳ vương” Chu Đức Dụ, hùng cứ một dải kỳ đàn Hoa đông. Kỳ nghệ cờ vây của Đổng cũng rất cao, từng giành hạng 4 toàn quốc, quả là một kỳ tài hiếm có. Nhưng, nhân phẩm và kỳ phẩm của Đổng bị kỳ giới đàm tiếu rất nhiều.
Năm 1950, khi Dương đã có chút tựu thành, lúc ở Hương cảng muốn công đài của Đông. Nhưng Dương đã thua. Bởi thế, Dương từ chối yêu cầu công đài của Dương. Lòng tự tôn luôn luôn nhắc nhở Dương phải báo mối hận này.
Vậy mà, lần đối kháng này Đổng không tham gia. Sau giải, Dương Đổng đại chiến 6 ván. Kết quả Dương 1 thắng 2 thua 3 hòa, hận lại thêm hận. Lúc sắp tạ từ, Đổng có nói với Dương rằng: “Trong 1 năm kỳ nghệ của chú tiến rất nhanh, nhưng trong một hai năm nữa e rằng muốn thắng tôi cũng không dễ đâu”. Là kẻ thất trận, Dương đành phải nói rằng: “Năm sau gặp lại”.
Gió thu đìu hiu, sau khi Dương trở về Quảng đông, cẩn thận thẩm lại 6 ván đã đấu với Đổng. Cuối cùng Dương cũng ngộ ra rằng: “Đổng quỷ kế đa đoan, trong ngoài bàn cờ đều có không ít quái chiêu. Quả là không dễ đối phó. Nhưng trong bàn cờ, Dương đã tìm ra đối sách ứng phó, đó chính là dùng “tỏa công” mà giới cờ khi ấy nói đến. Đương nhiên, “tỏa công” phải được kiến lập trên cơ sở ý chí kiên cường và nội lực kỳ nghệ thâm hậu.
Nói chút chuyện vui. Một năm diện bích, Dương Quan Lân lại tới Thượng hải. Lần này, đương nhiên Dương tới là để khiêu chiến với Đổng.
Sau khi từ Thượng hải trở về quê nhà, trong lần biểu diễn kỳ nghệ ở Quảng châu, Dương đã kích bại các danh thủ như Viên Thiên Thành, Tăng Ích Khiêm… Nhất chiến công thành, danh chấn kỳ đàn Quảng châu.
Chẳng mấy chốc lại tới mùa xuân năm 1952. Lúc này, Dương ngoài chuyên tâm nghiên cứu kỳ nghệ, thì vẫn thưởng mở lôi đài ứng chiến các lộ anh hùng ở các trà lầu tửu điếm. Khi ấy, Dương tham gia giải đấu biểu diễn do cung văn hóa Lĩnh nam- Quảng châu tổ chức. Tham gia biểu diễn gồm 6 danh thủ: Dương Quan Lân, Trần Tùng Thuận, Lư Huy, Đàm Kiếm Thu, Tăng Ích Khiêm, Viên Thiên Thành. Trận đầu, Dương ứng chiến Tăng Ích Khiêm. Tăng là hậu nhân của danh môn, đã cùng Dương trao đổi kỳ nghệ không ít. Tăng thành danh trước Dương, và có thể xem như là sư huynh của Dương. Lúc này, Tăng lưu lại Quảng châu, cũng là hảo thủ số 1, số 2 ở đây. Nhưng trong 2 ván giao đấu với Dương, Dương đã vận dụng “tỏa công” giành chiến thắng. Ván đầu, Dương hậu thủ, Tăng phế mã cầu sát, dần vây bức Dương, sau lại phế pháo hãm xe, làm chiến hỏa nổi lên liên miên. Trận ấy, Dương phòng thủ chắc chắn, tiên phế xe hậu đoạt, từ đó mà ca khúc khải hoàn. Sau khi đả bại sư huynh, Dương lại kích bại Viên Thiên Thành.
Viên Thiên Thành là đệ tử không danh phận của Chung Trân. Khi Trần Tùng Thuận ở Hương cảng cũng đã từng chỉ điểm qua cho Viên. Sau thời kỳ kháng chiến, kỳ nghệ của Viên dường như đã vượt qua Lư Huy. Viên khi ấy là kỳ vương của dải kỳ đàn Hương cảng và Hạ môn, danh chấn một thời. Khi kỳ nghệ của Viên sung mãn nhất, trình độ cũng xấp xỉ Dương. Hai người có giao chiến hai ván và Dương thua cả hải. Nhưng đó là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng Dương bại bởi tay Viên. Bởi trong suốt một thời gian dài, Dương không tìm Viên giao đấu. Khi Dương lại tìm Viên giao đấu, thì Viên đã không thể thẳng nổi Dương một ván. Vì lúc này, Dương đã nhìn thấu bản lĩnh của Viên.
Lần tham gia giải biểu diễn ở cung văn hóa Lĩnh này, Dương đã kích bại sư huynh Tăng Ích Khiêm, rồi Viên Thiên Thành, những hảo thủ thượng thặng của kỳ đàn Quảng châu, điều ấy cho thấy kỳ nghệ của Dương đã tăng thêm một bước, cũng xác lập địa vị của Dương trên kỳ đàn Quảng châu. Cùng với chiến tích huy hoàng của Dương ở lần du đấu Thượng hải, làm Dương được giới cờ Quảng châu phong tặng là “nguyên sử thiên tôn” hoặc “hỗn thế ma vương”.
Lúc này, kẻ tranh bá với Dương trên kỳ đàn Quảng châu chỉ có một người, đó chính là Trần Tùng Thuận. Vậy mà, trong lòng Dương vẫn không quên cuộc hẹn “năm sau gặp lại” với Đổng. Thế là, khi gió thu vừa nổi lên, Dương lại tất tả lên đường viễn chinh bến Thượng hải.
Sauk hi tới bến Thượng hải, người giao chiến đầu tiên với Dương không phải là Đổng Văn Uyên mà là Tạ Tiểu Nhiên. Tạ là danh gia của kỳ đàn Bắc kinh. Lần này, Tạ tới đây vì hâm mộ cảnh náo nhiệt của kỳ đàn Thượng hải. Nam Dương Bắc Tạ, lưỡng đại cao thủ của Hoa nam Hoa bắc không hẹn mà gặp, hơn nữa kỳ thủ Hoa nam Hoa bắc ít khi giao chiến, bởi thế khó phân cao thấp.
Cuộc chiến của hai đại tướng vùng nam bắc được tổ chức vào tháng 8 tại Bát tiên kiều- Thượng hải. Hai người giao đấu 6 ván. Lượt đầu Dương 1 thắng 1 hòa đã kích bại Tạ. Lượt 2, Tạ lại 1 thắng 1 hòa, cân bằng tỷ số với Dương. Lượt cuối hai người chiến hòa cả hai ván. Như vậy, sau 6 ván, Nam Dương Bắc Tạ vẫn không phân cao thấp.
Khi Dương đang giao đấu với Tạ, thì đại địch lớn nhất của Dương là Đổng Văn Uyên đang tổ chức lôi đài ở Mễ cao mỹ vũ. Nghe tin Dương Tạ giao đấu, Đổng Văn Uyên cũng hẹn Tạ giao thủ. Hai người giao đấu một ván và chiến hòa. Cuối tháng 8, Dương Quan Lân gửi chiến thư tới lôi đài của Đổng Văn Uyên. Hai người ước chiến 10 ván. Lôi đài khi ấy, lôi chủ bại trận, hoặc là giải tán lôi đài, hoặc là lôi chủ hạ đài, kẻ chiến thắng là lôi chủ. Kẻ không có kỳ nghệ siêu quần, không dễ bày lôi đài.
Dương năm ngoái đã uy chấn bến Thượng hải, lần này lại khiêu chiến với lão đầu của “Hoa đông tam hổ” Đổng Văn Uyên, làm nổ tung kỳ đàn Thượng hải.
Ngày 12 tháng 9, cuộc chiến giữa Dương Đổng được bắt đầu ở Mễ cao mỹ vũ. Ván đầu tiên Dương cầm tiên bày Trung pháo tuần hà pháo, rồi tiến xe quá hà, nắm chắc quyền chủ động. Đổng dùng bình phong mã tuần hà pháo ứng chiến, và phòng thủ rất chắc chắn. Hai bên chưa có gì đột phá. Đã 1 năm cách biệt, trong 1 năm này, không biết bao nhiêu lần Dương nghiền ngẫm kỳ phổ của Đổng, hơn nữa đấu trí hay công lực của Dương đã tăng tiến nhiều. Dương dường như đã rất hiểu kỳ lộ của Đổng. Vì thế, Dương đại triển tỏa công, dần dần từng chút một vây bức Đổng, cuối cùng nhờ đó mà giành được thắng lợi.
Ván ấy làm giới cờ Thượng hải vô cùng hồ hởi. Nhưng Đổng lại cho rằng, thất bại ấy chỉ là tai nạn nhỏ, kịch vui hãy còn ở phía sau.
Nhưng nằm ngoài dự liệu của tất thảy mọi người. Chiến đến ván thứ 5, Dương đã giành ưu thế lớn với 3 thắng 2 hòa. Làm mọi người gần như tin rằng Dương nhất định sẽ giành thắng lợi chung cuộc. Đặc biệt là ván thứ 4, dù hậu thủ nhưng Dương đánh vô cùng bỉ bo, phản tiên đoạt thế, đã thể hiện được diệu pháp “thiện trận giả bất thành” trong binh pháp tôn tử.
Dù Đổng Văn Uyên thắng lại hai ván 6,7 thì tới hai ván 8,9 Dương lại là người chiến thắng. Như vậy không cần đấu ván 10, thắng lợi chung cuộc đã định. Sau trận Đổng Văn Uyên có nói: “Xem ra đã đến thời Dương Quan Lân hùng bá kỳ đàn”. Như vậy chức đài chủ đã được chuyển giao cho Dương. Nhớ lại tình cảnh khi ở Hương cảng muốn đả lôi đài mà không đủ tư cách, Dương lúc này thật sự cảm thấy vô cùng khoái trá.
Nhưng niềm vui chưa được bao lâu, Đổng Văn Uyên lại lãnh đạo quần hùng Hoa đông gửi chiến thư tới tân đài chủ.
Hà Thuận An là người kế tiếp Đổng Văn Uyên trong “Hoa đông tam hổ”. Một năm trước khi viễn chinh Thượng hải, Dương liên tục thủ hòa với Hà. Lần này, trước khi giao chiến với Đổng Văn Uyên, hai người có giao chiến và kết quả vẫn là hòa. Nhưng sau khi kích bại Đổng Văn Uyên, Dương Quan Lân với tư cách là đài chủ quan trọng nhất của bến Thượng hải làm thế nào để ứng phó với sự khiêu chiến của Hà Thuận An. Nói ra cũng thật thú vị, lần quyết chiến này giữa hai người đã xuất “ván cờ dang dở”, và nó sẽ mãi mãi không có kết thúc.
Đầu tháng 11, trận quyết chiến giữa Dương Hà nổ ra ở Nhất gia thiên trà lầu. Ván đầu tiên hai người đối trận liệt pháo. Xem ván ấy đủ biết, trận liệt pháo khi ấy chưa phát triển như ngày hôm nay. Xem các kỳ thư bình luận, dường như toàn là tiên thủ có lợi. Hà Thuận An ứng phó như vậy, nhất định là đã có bí quyết. Quả nhiên, song phương đấu đến hiệp 40, cục diện đang hòa hoãn, bỗng nhiên Hà phế tốt dụ địch. Nhưng Dương sớm đã có dự liệu, phản phế xe độ tốt cướp thế, và nhanh chóng giành thắng lợi. Ván sau, hai người chiến hòa. Như vậy, Dương vươn lên dẫn trước với 1 thắng 1 hòa. Ngày 11 tháng 9, hai người lại bắt đầu giao chiến tại Thanh liên các, Dương Quan Lân lại 1 thắng 1 hòa giành thắng lợi. Vòng cuối cùng, Hà đã thua ván đầu. Vàn tiếp theo, sức khỏe của Hà vốn không tốt, chỉ đánh tới hiệp 18, thì sức khỏe có vấn đề khó có thể trụ tiếp. Lúc này, Dương còn song xe song pháo, Hà còn song xe song mã, nhưng Dương đã phá được song tượng của Hà, nhìn thấy sức khỏe của Hà khó có thể tiếp tục, nên Dương đã đề nghị ván ấy có thể bảo lưu trong 1 năm, khi nào sức khỏe của Hà tốt hơn sẽ chiến tiếp. Nhưng về sau, Hà không yêu cầu đánh tiếp ván cờ dang dở ấy nữa.
Hà Thuận An bị kích bại, kỳ đàn Thượng hải lại một lần rúng động. Các cao thủ lại dồn dập gửi chiến thư thách đấu Dương.
Thượng hải lúc này dường như tụ tập tất cả tinh anh của giới cờ Trung hoa. Sau khi Đổng Văn Uyên bại về tay Dương, nhường Dương ngồi vào ghế lôi đài chủ, bèn mời tất cả quần hùng Thượng hải, tập trung công đài Dương.
-Còn nữa-
This message was edited 2 times. Last update was at 02/04/2012 01:22:43
|
|
|
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 01/04/2012 23:35:49
|
k400201
![[Avatar]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/no-avatar.png)
Wealth: 2448
Forum score: 1676
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 07/09/2010 01:09:50
Messages: 71
Location: Vietnam
Offline
|
Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com
Nguyên tác: Dương Quan Lân kỳ đàn tôn võ
-Tiếp-
Trong những kẻ dương danh kỳ đàn Thượng hải khi ấy, có thể tranh bá cùng Dương có “Hoa trung kỳ vương” La Thiên Dương. La là hàng tiền bối, tề danh cùng thời với Chu Hoán Văn- cha của “Thất tỉnh kỳ vương" Chu Đức Dụ, “Vô địch trung pháo” Lâm Dịch Tiên, Chu Kiếm Thu, Đổng Tề Lương, Tống Nghị Sơn, Trần Vinh Đường, Chu Ủy Nguyên, Đổng Văn Uyên, Hà Thuận An… Những người ấy, có người sở trường về pháo cục, có người sở trường về mã cục, có người tinh thâm cổ phổ, có người tinh thâm luận và thực chiến, kinh nghiệm chinh chiến phong phú. Nhưng, tới kẻ nào, Dương đánh bại người ấy, kiêu hùng ngồi vững ngôi đài chủ.
Tỷ dụ Đổng Văn Uyên, ngoài 10 ván tranh thắng thua, còn cùng Dương quyết chiến 12 ván. Dù Đổng đã tận lực xuất bảo đao, nhưng kết quả vẫn là thua nhiều thắng ít. Kết quả cuối cùng giữa hai người là Dương thắng 12, hòa 4 thua 6. Khi ấy Đổng là kẻ mạnh nhất kỳ đàn Thượng hải, vậy mà vẫn gặp phải cảnh thảm bại. Dương vững vàng ngồi ngôi đài chủ, hùng cứ kỳ đàn Thượng hải trong suốt một thời gian dài.
Lương Vũ Sinh- tiểu thuyết võ hiệp gia nổi tiếng của Trung hoa đã từng bình luận về Dương thế này: “Dương Quan Lân ngồi ngôi bảo điện, điều này thật không dễ dàng. Cao thủ Đại lục nhiều vô kể, mỗi người đều mang trên mình một tuyệt học kinh người, muốn giữ kỷ lục bất bại thì ngoài bản lĩnh độc môn, còn phải thông hiểu sở trường của các nhà các phái…”.
Rất nhiều người đều biết thú vui ngoài giờ của Dương là thái cực quyền. Quả thật, Dương đã từng bái sư học võ, hơn nữa là học ở Thượng hải. Khi ấy, công viên Thượng hải có rất nhiều người tập võ, vào một bước sáng Dương đi qua nơi này, có một lão sư phụ gọi Dương và nói rằng: “cậu trẻ học võ không? 2 tệ một tháng”. Dương thuận tay móc trong túi 5 tệ đưa cho vị sư phụ và nói: “2 tệ là học phí, còn 3 tệ mời sư phụ đi uống trà”. Khi ấy, thu nhập mỗi tháng của Dương đã ngoài trăm tệ, một con số không hề nhỏ. Dương mở lôi đài, thường độc lai độc vãng trong đêm tối, xã hội Thượng hải khi ấy rất phức tạp, trộm cướp liên miên, bởi thế Dương cũng muốn học chút công phu phòng thân. Từ đó về sau, mỗi khi gặp người Dương đều nói mình đang học võ. Điều này, cũng cho thấy tâm thái của Dương khi ấy: “Sống trong giang hồ, đôi khi cũng cần khuếch trương thanh thế”.
Năm 1953, Dương ngoài kích bại Hoa đông tam hổ, còn kích bại vô số anh hùng hào kiệt bến Thượng hải. Dường như kỳ nghệ của Dương đã ở một tầng cao mới. Lúc này, kẻ có thể tranh hùng cùng Dương duy chỉ còn có Trần Tùng Thuận. Lúc ấy Trần đương thời sung sức, lô hỏa thuần thanh, kỳ đàn Quảng châu kính trọng mà xưng tặng ngoại hiệu “lão tử”. Một núi chẳng thể có hai hổ, cuộc chiến Dương Trần là điều không thể tránh khỏi.
Đầu những năm 50, lão thiên vương Lư Huy đã xem như quy ẩn giang hồ. Lý Chí Hải, Tăng Ích Khiêm thì phát triển sự nghiệp ở Hương cảng. Duy chỉ còn Trần Tùng Thuận, đệ tử nhập môn của Việt Đông tam phụng Chung Trân, là đủ bản lĩnh lãnh đạo quần hùng.
Lúc này, Dương náo loạn kỳ đàn Hoa đông, dần lộ ra khí thế của kẻ độc bá dịch lâm. Trong giới cờ Quảng châu khi ấy, dần chia làm hai phe, một phe ủng hộ Dương, một phe ủng hộ Trần. Cả hai đều cho rằng người phe mình mới xứng là vô địch. Bởi thế mới diễn ra “thập đại đối cuộc Dương Trần”.
Trận chiến này biến ảo khôn lường, thắng thua khó đoán. Ván đầu tiên, Trần cầm tiên, lấy trung pháo đơn đề mã hoành trực xa hung hãn tấn công. Dương bình tĩnh dùng binh phong mã tiến tam binh chống lại. Lẽ ra, Dương nên tiến thất binh, chiêu pháp tích cực, nhưng giữa công và thủ Dương lại có chút mâu thuẫn, bởi thế không tiến tốt mà thượng sỹ. Trần chỉ đợi có thể, nắm chắc cơ hội, dần vây bức Dương.
Thua ván đầu không làm Dương nhụt chí, mà chỉ làm tăng chiến ý trong Dương. Bởi thế, Dương giành thắng lợi liên tục trong ba ván tiếp theo. Có một điều thú vị là mấy cục đó đều là đấu pháo. Ván 2, sau khi Dương thấy Trần thua trong trận liệt pháo, bèn tiếp tục đấu pháo trong 2 ván tiếp theo. Có người nói, Dương Quan Lân tinh thâm đấu pháo, trên kỳ đàn quốc gia đã ở một tầng mới.
Ván 5, hai bên chiến hòa. Như vậy Dương đang tạm dẫn với tỷ số 3-1. Song phương tạm nghỉ 6 ngày rồi đấu tiếp. Trần Tùng Thuận lại liên tục thắng 2 ván và đã cân bằng tỷ số. Đặc biệt, là ván thứ 7 vô cùng đặc sắc.
Ván ấy, Dương Quan Lân lại đấu thuận pháo. Trần Tùng Thuận tổng kết kinh nghiệm xương máu mấy ván thua trước, lần này xuất tân chiêu, làm lão Dương thất tiên, và thế là Trần xua đại quân áp sát thành địch, đoạt lại một bàn. Dương Quan Lân tự cho mình đã tinh thông đấu pháo trận, vậy mà lại thất thủ. Quả đúng là thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân.
Song phương chiến đến ván thứ 7, mỗi bên thắng 3 hòa 1, quân bằng tỷ số. Tỷ số này nằm ngoài dự liệu của rất nhiều người mê cờ. Dương Trần thập cục đại chiến quả là quỷ khốc thần sầu, giới cờ được một lần mở mang tầm mắt. Nhưng hoàng đế chẳng lo thái giám lại lo, đối với cuộc đại chiến này, Dương bình tĩnh ung dung hơn người yêu cờ. Dù buổi tối đại chiến long trời lở đất ở cung văn hóa Lĩnh nam thì ban ngày Dương vẫn tới các trà lầu tìm người đánh độ, ăn tối xong mới bắt xe đi tỷ đấu.
Đương nhiên, nếu nói Dương không coi trọng, không muốn thắng thì quả là giả dối. Sau ván thua đầu tiên trước Trần, ngày hôm sau Dương đã không dám tới các trà lầu đánh độ, mà đóng cửa ở nhà thâm cờ. Về sau thắng lợi vài ván mới dám tới trà lầu cáp độ tiếp.
Lại nói, song phương chiến tới ván thứ 7, Trần đã quân bình tỷ số. Ván thứ 8, tình thế vô cùng khẩn trương. Ván này Dương được cầm tiên, và ông đã dùng Trung pháo quá hà pháo công bình phong mã của Dương. Do Trần phế tốt 3 quá sớm, bị Dương thừa cơ cầm mã đoạt tượng, giành ưu thế lớn. Dù về sau, trong trận chiến Trần bày ra cạm bẫy, nhưng vẫn bị Dương dần dần vây bức cửu cung. Cuối cùng mã đáo thành công, Dương đã tiến qua một ải quan trọng. Ván 9 và ván 10, hai bên hòa. Vậy là trong cuộc đại chiến chấn động kỳ giới ấy, Dương đã giành thắng lợi chung cuộc. Sau cuộc chiến ấy, Dương thừa nhận rằng trình độ của hai người là tương đương, sở dĩ Dương giành thắng lợi chung cuộc là nhờ mấy lần chinh chiến bến Thượng hải, bởi vậy kinh nghiệm lâm trận phong phú hơn mà thôi.
Sau thập cuộc đại chiến, Dương trở thành bá chủ kỳ giới. Nhưng bỗng nhiên, Dương lại trở về Đông hoàn mở một tiểu điếm nhỏ. Hỏi ra mới biết, Dương ngưỡng mộ Lưu Ức Từ, con người nổi tiếng với trận tiên nhân chỉ lộ và nửa cân Hoàng tửu trước khi lâm trận, Lưu cũng mở một tiểu điểm mưu sinh, bên cạnh đó Dương cũng muốn an cư lạc nghiệp, thế là nhờ vào sự giúp đỡ của bạn bè, năm 1953 Dương quay về quê mở một cửa hàng may nhỏ. Bởi trước khi Dương thành danh, Dương cũng từng có 10 năm kinh nghiệm về may vá. Cho đến năm 1985, khi Dương thoái ẩn ông đã tự tay may cho mình một bộ Tôn Trung Sơn và vẫn mặc cho đến bây giờ.
Nhưng, nhất lưu kỳ thủ và nhất lưu may vá chẳng thể song hành. Về sau, Hương cảng Lương Vũ Sinh, một tiểu thuyết gia võ hiệp nổi tiếng gửi tới một bức thư, bức thư ấy đã chấm dứt sự nghiệp buôn bán của Dương. Người gửi thư cho Dương là Trần Lỗ- phó tổng biên tập của « Đại công báo ». Nói tới Trần Lỗ không nhiều người biết, nhưng nói tới Lương Vũ Sinh thì người biết không ít. Trần Lỗ chính là bút danh của Lương Vũ Sinh, Lương chính là tiểu thuyết võ hiệp gia, người bình cờ nổi tiếng đất Hương cảng.
Đó là mùa hè năm 1954, Trần Lỗ ngưỡng mộ kỳ nghệ của Dương đã lâu, thế là bèn mời Dương về phụ trách mục bình cờ, đưa tin về các bố cục mới, tin cờ trong và ngoài nước cho Đại công báo. Dương từ thưở nhỏ đã thích văn bút, do cuộc sống bức bách nên không thể theo nghiệp nghiên bút, nhưng bao năm lặn lộn giang hồ, ý niệm viết lại cho đời sau vẫn đau đáu trong Dương. Bởi thế sau này Dương đã cho ra đời các tác phẩm như Dịch lâm tân biến, Dịch lâm tinh hoa…
Dương vốn dĩ định an cư lạc nghiệp, nhưng một lòng Dương chỉ hướng về cờ. Bởi thế, bức thư của Trần Lỗ đã mở ra một con đường sinh nhai mới cho Dương, thế là Dương đã kết thúc sự nghiệp buôn bán. Thế là từ nửa năm sau năm 1954, mỗi tuần Dương đều viết bình cờ cho Đại công báo của Hương cảng, cho mãi đến năm 1956 khi Dương làm chủ biên của Tượng kỳ nguyệt can mới thôi.
Cuối năm 1953, Dương lại viễn chinh Thượng hải, vốn nghĩ rằng dựa vào kỳ nghệ và danh tiếng của mình, có thể dễ dàng kiếm sống nơi đây. Nào ngờ khi tới Thượng hải, các lôi đài đều khước từ Dương, bởi thế Dương đành phải tới các trà lầu đánh độ kiếm sống qua ngày. Nguyên nhân của chuyện này là do, năm 1952 Dương đả bại hết anh hùng hào kiệt bến Thượng hải, làm giới cờ nơi đây rất mất mặt. Lần này, Dương lại tới Thượng hải, có người đề nghị với Dương : ‘muốn đả lôi đài cũng được, muốn lấy hết tiền vé cũng được, nhưng nhất định phải thua cờ’. Dương một đời chính trực, vả lại chuyện này liên quan tới danh tiếng nên nào có thể vì tiền mà khom lưng.
Song phương thương lượng bất thành, muốn đả lôi đài Dương nghĩ ra kế khích tướng. Dương đi tìm Đệ nhất cao thủ Hoa đông Đổng Văn Uyên và nói với Đổng : ‘Người ta nói ông không dám đánh độ với tôi, phải chăng chúng ta lại nên đấu tiếp 10 ván’. Đổng Văn Uyên sợ thua còn lưỡng lự, Dương đành bồi thêm : ‘Chúng ta làm một giao kèo thế này : ‘trong 10 ván, nếu ông thắng được thì thắng, còn nếu tôi thắng chỉ thắng tối đa 2 ván’.
Đổng Văn Uyên và Dương Quan Lân tiến hành thập cuộc đại chiến lần thứ 2. Ngày 14 tháng 8, ván đầu tiên diễn ra ở trà lầu Nhất lạc thiên. Vốn dĩ, Đổng Văn Uyên vô cùng coi trọng bố cục, nhưng đối diện với cường địch, Đổng muốn thay đổi để cầu biến, nhưng Dương là một tay lão luyện giang hồ, nào chịu thua kém, đánh tới hiệp 20 Dương đã bức một xe đổi hai, song lại tính thêm một xe, cuối cùng nhờ đó mà giành được thắng lợi. Sau khi thắng ván đầu tiên, Dương vẫn chú ý là mình không thể thắng quá nhiều, nhưng Đổng lại hiếu thắng bức người vô cùng. Đến ván thứ 8, Dương đã 4 thắng 1 hòa 3 thua. Như vậy, ván 9 có ý nghĩa quyết định thắng lợi chung cuộc. Ván này đối với Đổng mà nói, chỉ được phép thắng không được phép bại, để đoạt lại những gì đã mất, Đổng không tiếc phế trung binh cầu biến, Dương đánh chắc tiến chắc, cuối cùng với xe song tốt đã kích bại xe song sỹ của Đổng. Như vậy, với 5 thắng, 3 thua 1 hòa, thắng thua đã định, ván thứ 10 không cần đấu nữa. Nói thêm chút về chuyện này, thù lao của hai người trong cuộc đại chiến ấy không hề nhỏ, mỗi đêm mỗi người đều nhận khoảng 50 tệ, sau cuộc đại chiến ấy, Dương bỏ túi khoảng 200 tệ trở về quê hương.
-Còn nữa..-
This message was edited 4 times. Last update was at 02/04/2012 01:41:32
|
|
|
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 02/04/2012 01:33:52
|
Đông Tà ldtk
![[Avatar]](/static/avatar/ldtk/angfbmblsljn.jpg)
Wealth: 2330
Forum score: 19514
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 22/06/2010 09:36:48
Messages: 2577
Location: Vietnam
Offline
|
Xem 10 ván giữa Dương Quan Lân và Trần Tùng Thuận (có đề cập trong bài viết ở ngay phía trên) :
[Please login to see this link]
|
|
|
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 02/04/2012 10:33:16
|
trangialac
![[Avatar]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/no-avatar.png)
Wealth: 500
Forum score: 458
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 27/05/2010 07:39:18
Messages: 138
Location: Vietnam
Offline
|
Hay ... dã man kon ngan
Hấp dẫn lôi cuốn y như kiếm hiệp dài kỳ hehe
|
Ngẫm ra muôn sự trên đời
Khó đem thành bại mà suy anh hùng !!!
SĐT: 0966 69 39 69 - 019999 77772
E-mail: nguyendbk@dongabank.com.vn - tearful.swordman@gmail.com
FB: Chim ZunZun |
|
|
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 02/04/2012 12:06:19
|
cothap2908
![[Avatar]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/no-avatar.png)
Wealth: 500
Forum score: 1
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 20/03/2012 08:00:09
Messages: 1
Location: Vietnam
Offline
|
tuyệt vời!!! cảm ơn 2 bác nhiều.
|
|
|
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 06/04/2012 22:28:51
|
k400201
![[Avatar]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/no-avatar.png)
Wealth: 2448
Forum score: 1676
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 07/09/2010 01:09:50
Messages: 71
Location: Vietnam
Offline
|
Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com
Nguyên tác: Dương Quan Lân kỳ đàn tôn võ
-Tiếp-
Tiếng tăm của Dương Quan Lân ngày một lớn. Nhưng kỳ đàn Quảng châu ngọa hổ tàng long, Dương vừa trở về đã phải liên tục ứng chiến với Tăng Ích Khiêm và Đàm Kiếm Thu.
Ngày 15 tháng 3 năm 1953, Đàm Kiếm Thu khiêu chiến Dương Quan Lân ở Quảng châu. Đàm Kiếm Thu cùng Trần Tùng Thuận là môn đệ của Chung Trân, từ lâu đã nổi danh ở đất Hương cảng. Đàm cùng với Tăng Ích Khiêm, Lê Tử Kiện được gọi là ‘Cửu long tam kiếm khách’. Thời kỳ kháng chiến, Đàm một thân phiêu bạt Tây nam, từng đại chiến ‘tổng tư lệnh’ Tạ Hiệp Tốn ở Trùng khánh. Chu Kiếm Thu ngày ấy cũng là bằng hữu của Đàm. Sau giải phóng Đàm trở về Quảng châu và được xưng tụng là ‘chuẩn đề đạo nhân’ nổi danh một thời cùng ‘nguyên võ thiên tôn’ Dương Quan Lân và ‘lão tử’ Trần Tùng Thuận. Trong ‘Phong thần diễn nghĩa’ ba người này đạo hạnh cao nhất, không phân cao thấp, từ đó cho thấy kỳ nghệ bất phàm của cả ba.
Dương Đàm lục cuộc đại chiến bắt đầu từ ngày 15, mỗi tối một ván. Hai người bọn họ công sát kịch liệt, đối cuộc tinh xảo. 6 ván kết thúc, chỉ có 1 ván hòa, Dương thắng 4 thua 1. Sau khi đả bại Đàm Kiếm Thu, Dương lại tiếp nhận sự khiêu chiến của Tăng Ích Khiêm.
Năm xưa, Tăng Ích Khiêm dù học nghệ cùng Dương, nhưng được phụ thân Tăng Triển Hồng truyền nghệ, kỳ nghệ trước nay vẫn xếp trên Dương. Sau giải phóng, Dương mới xác lập được ưu thế trước Tăng. Nhưng năm 1952, trong giải vô địch Quảng châu, ngoài Dương Trần còn có 96 người khác tham gia, Tăng lại đoạt ngôi vô địch. Cuộc chiến của bọn họ bắt đầu từ ngày 26 tháng 3, vẫn là lục cuộc đại chiến. Kết quả chung cuộc, Dương thắng 2 hòa 3 thua 1, có thể nói trình độ của hai người là tương đương nhau.
Lúc này, Dương Quan Lân vừa chiếm ưu thế trước quần hùng Hoa đông, trở về Quảng châu lại kích bại ‘Tam tôn’. Tuy nhiên, thập cuộc đại chiến Dương Trần lần thứ nhất, Dương chỉ thắng sít sao 1 ván, bởi thế Trần không phục mà kỳ giới Quảng châu cũng vậy. Vì thế bọn họ yêu cầu đấu lại để quyết phân cao thấp. Vậy là, đầu năm 1954, thập cuộc đại chiến Dương Trần lần thứ hai nổ ra.
Thật ra, khi Dương viễn chinh Thượng hải, Trần cũng chẳng nhàn tản gì, ngoài năm 1951 liên kết cùng Dương quyết đấu Thượng hải, năm 1953 lại chinh phạt Vũ hán, khi ấy Lý Nghĩa Đình vẫn bị Trần nhường 2 tiên. Tiếp theo Trần lại bắc phạt, tiến đánh quần hùng Hoa bắc. Trương Đức Quỷ, Hầu Ngọc Sơn, Tạ Tiểu nhiên là ba người mạnh nhất kỳ đàn Hoa bắc khi ấy, 3 người cùng với ngôi sao mới nổi Tào Đức Thuần liên kết kháng Trần. Kết quả, Trần với 2 thắng, 1 thua, 1 hòa kích bại Hầu Ngọc Sơn, 2 thắng 2 hòa trước Trương Đức Quỷ, lại chiến hòa với Tạ Tiểu Nhiên, Tào Đức Thuần mỗi người một ván. Như vậy, trong 10 ván Trần chỉ thua 1 ván và kích bại 2 viên đại tướng của Hoa bắc đủ cho thấy uy dũng của Trần.
Trở lại chuyện ‘Nguyên võ thiên tôn’ và ‘Thái thượng lão quân’ ai mới là đỉnh đỉnh cao thủ của kỳ đàn Hoa nam ? người hâm mộ đang mong mỏi chờ đợi cuộc đại chiến nổ ra.
Ngày 2 tháng 2 năm 1954, thập cuộc đại chiến Dương Trần chính thức nổ ra ở Cung văn hóa Lĩnh nam.
Trận chiến này đối với Trần Tùng Thuận mà nói là vô cùng quan trọng. Vì Dương Trần mấy năm nay bất luận là phân binh chinh chiến, hay liên kết kháng địch thì thành tích đối đầu với các danh tướng bên ngoài đều rất tốt. Cuộc chiến này dường như là cuộc chiến xác lập đệ nhất toàn quốc. Thêm vào đó, trong cuộc đại chiến Trần đã thất thủ một lần, nếu thua lần này địa vị bá chủ rõ ràng phải nhường cho Dương. Trần là đệ tử của Chung Trân lại nổi danh từ lâu, bởi thể phần lớn người hâm mộ đều mong ngóng Trần thắng, vì thế áp lực lên Trần ngày càng lớn.
Còn Dương Quan Lân lại tương đối ung dung. Dương phân tích một lượt ưu thế của hai người, lại tự tin vào kinh nghiệm lâm trận phong phú của mình. Thêm vào đó có chút vốn liếng từ cuộc đại chiến lần trước, bởi thế Dương rất ung dung lâm trận.
Ván đầu tiên, Trần cầm tiên dùng ngũ lục pháo, Dương đối lại bằng bình phong mã tiến thất binh. Cuộc chiến diễn ra không lâu thì Trần mưu đoạt được một mã, may mà Dương nhanh chóng quét tốt, hai bên đánh đến hiệp 32 thì nói hòa. Ván 2, Dương cầm tiên vẫn vào trung pháo, Trần đối lại bằng bình phong mã tiến thất binh. Vốn dĩ, Dương phế trung binh, dùng pháo hiếp xe, liên tục xuất diệu thủ, chỉ cần lại tiến biên binh cầm xe là có thể đoạt quân xác lập ưu thế lớn. Nào ai ngờ, trong tình huống đó Dương lại đi một nước sót bình xe ăn tốt. Thừa dịp ấy, Trần bình trung pháo hiếp mã và liên tục đánh ra những nước vô cùng ảo diệu. Cuối cùng dựa vào xe mã pháo tốt mà giành được thắng lợi. Như vậy, Trần đã vươn lên dẫn trước. Dù đối với cuộc chiến này Dương vẫn rất ung dung, nhưng làm người ai chẳng có lòng tranh thắng. Ngày hôm ấy, Dương đã hủy cuộc đánh độ với người ta để ở nhà thẩm cờ. Dương nói với người đợi mình thắng Trần một ván rồi hẵng hay. Nào ai hay, lần đợi ấy phải mất 6 ngày trời. Bởi vì từ ván thứ 3 trở đi, hai người bọn họ liên tục hòa 6 ván. Cho đến ván thứ 8, Dương vẫn chẳng thể gỡ nổi ván thua kia. Trần Tùng Thuận cũng không thể khuếch đại ưu thế của mình.
Ván thứ 9, Trần được cầm tiên, chỉ cần không thua ván này là chí ít Trần sẽ không thua trong cuộc đại chiến ấy. Dương dường như đã rơi vào cảnh ‘Bối thủy nhất chiến’, chỉ được phép thắng không được phép bại, hòa cũng rơi vào vòng nguy hiểm. Trong tình huống vô cùng bất lợi ấy, Dương lại quá quan thành công. Khi song phương đang ở thế quân bình mã pháo song tốt sỹ tượng toàn, Dương chỉ có chút ưu thế nhỏ tốt cận, thể mà sau hơn 200 hiệp khổ chiến Dương đã mã đáo thành công.
Lúc này, hai bên đành phải dựa vào ván cuối cùng để phân cao thấp. Thua ván 9, làm tâm lý của Trần dao động mạnh, còn Dương lại thừa thắng xông lên. Cho tới mãi nhiều năm về sau này, khi nhắc tới quãng thời gian ấy, Trần thường cảm khái nói với phóng viên rằng ‘Trời sinh Du sao còn sinh Lượng’.
Cuộc chiến này quan trọng như vậy, bọn môn khách thi nhau hiến kế cho Trần. Bản thân Trần cũng vô cùng muốn khác, các chiêu thức, đối sách cứ ẩn hiện trong đầu, làm Trần thao thức cả đêm. Ngày hôm sau cũng thấp tha thấp thỏm, tâm thần bất định. Còn Dương Quan Lân sau khi quân bình tỷ số, tinh thần phấn chấn hẳn lên, ngày hôm sau đã lại tới trà lầu đánh độ. Khi Dương thong thả bắt xe tới nơi thi đấu, có lẽ lúc ấy thập cuộc đại chiến thắng thua đã định. Quả nhiên, Trần trong lúc tinh thần bất ổn, đã đi một nước bình pháo cực sai lầm, bị mất đi một mã, từ đó dẫn tới bại trận.
Cuộc đại chiến ấy kết thúc, Dương Quan Lân cuối cùng vẫn thắng nhiều hơn 1 ván, trở thành ‘vô miện chi vương’ của kỳ đàn Trung hoa. Thật ra, luận về kỳ nghệ, Dương không cho rằng mình cao hơn Trần. Nhưng còn Trần từ trong cuộc chiến ấy tự rút ra ý chí và tâm lý của mình không bằng Dương, ở những thời khắc quyết định không tài nào phát huy đúng thực lực, bởi thế bại trận cũng là lẽ đương nhiên. Kỳ nghệ không cao có thể luyện, nhưng điểm yếu trí mệnh ấy khó có thể khắc phục. Vì thế, Trần Tùng Thuận cũng dần mất đi ý niệm tranh hùng trên kỳ đàn toàn quốc.
Nước có thịnh, kỳ mới hưng. Lúc ấy, sau khi Tân Trung quốc được thành lập, các kỳ thủ cũng nhận được sự quan tâm chăm sóc của chính phủ. Lư thiên vương được sắp xếp làm ở Cung văn sư tỉnh, Đàm Kiếm Thu được bố trí làm ở đài truyền hình ; Dương Quan Lân, Trần Tùng Thuận được phân về làm cố vấn chủ nhiệm bộ môn cờ ở cung văn hóa Quảng châu.
Nói tới chuyện trọng đãi Dương Quan Lân, có một người không thể không nhắc. Sau thập cuộc đại chiến không lâu, có người tìm Dương nói : ‘Có một đồng chí lãnh đạo muốn gặp ông’. Nhưng Dương không muốn dây dưa tới mấy vị lãnh đạo nên vội nói : ‘Tôi là kỳ thủ, gặp các vị ấy làm gì, tôi không đi đâu’. Người kia vội nói : ‘Vị này không chỉ là lãnh đạo, mà còn là người rất mê cờ’. Nghe vậy, Dương vội cướp lời : ‘Sao ông không nói sớm, vậy cứ hẹn người ta đi’. Người ấy là ai ? đó chính là Phó bộ trưởng thứ nhất Bộ tuyên truyền Ngô Nam Sinh. Ngô rất mê cờ, cũng từng viết qua kỳ phổ. Những kỳ phổ Ngô sưu tầm, đến Dương Quan Lân, Trần Tùng Thuận cùng phải lè đầu tặc lưỡi.
Dương Ngô mới gặp mà như đã quen từ lâu, từ đó chơi cờ kết bạn. Công việc của Dương chính do tự tay Ngô bố trí, sắp xếp. Thật ra không chỉ mình Dương, kỳ giới Quảng châu không ít người nhận được sự quan tâm của Ngô. Kỳ đàn Quảng châu có thể thịnh vượng vậy trong đó có không ít công lao của Ngô. Có thể nói Quảng châu có được danh hiệu ‘kỳ thành’ không thể không nhắc tới công lao của Ngô.
Ngô cùng Dương Trần và vài người nữa bàn về khả năng tổ chức trận chiến giữa Quảng châu và Hương cảng. Cuối cùng, bọn họ đi đến tổ chức một giải giao hữu tại Dương thành.
Sau đại chiến Dương Trần lần hai, có thể nói trong quốc nội Dương đã không còn đối thủ. Nên khi nghe Ngô đề cập tới giải giao hữu với Hương cảng, đương nhiên Dương vui vẻ tán thành.
Hè năm 1954, Dương lại khởi hành tới Thượng hải. Dương tới Thượng hải lần này trong tư cách của kẻ bảo vệ ngai vàng. Lần này, Dương lại một phen quyết đấu với Giang đông kỳ vương Đổng Văn Uyên. Khi ấy, Dương Đổng đả lôi đài tại Thượng hải đại tân công ty, đồng thời hẹn giao tranh trong 4 ván và sẽ được tổ chức vào tháng 6 và tháng 9. Trong 4 ván ấy, Đổng chẳng thể thắng được ván nào. Hai ván đầu, hai bên hòa nhau, hai ván sau Dương toàn thắng, hai ván thắng ấy Dương đánh cực kỳ xuất sắc làm Đổng tối tăm mặt mũi.
Năm 1955, một số danh tướng như Hà Thuận An, Đồ Cảnh Minh, Đổng Văn Uyên du đấu Vũ hán. Đổng trước tiên thắng Chu Vi Tân, sau đó là Viên Dã Tử. Lý Nghĩa Đình khi ấy tiếng tăm đang nổi như cồn cũng dễ dàng bị Đổng kích bại. Có câu ‘oan gia ngõ hẹp’, đương lúc Đổng trần áp quần hùng Vũ hán, thì Dương trên đường lên kinh sư có qua Vũ hán, nhân cơ hội ấy quần hùng nơi đây bèn mời Dương tái chiến Đổng. Và thế là, giữa tháng 4, tháng 5 Dương Đổng lại tái chiến ở Hán khẩu. Lần này, hai bên đại chiến 8 cuộc tranh cao thấp. Ván đầu, Dương giành thắng lợi. 3 ván tiếp theo đều có kết quả hòa. Tới ván thứ 5, Dương lại giành thắng lợi. Ván 6, nếu Dương quá quan thành công là giành thắng lợi chung cuộc. Thế là, Dương Đổng đấu thuận pháo. Đổng đương nhiên biết ván này vô này vô cùng quan trọng đối với mình, bởi thế ra sức đối công, luôn đưa ván đấu về thế phức tạp. Trung cuộc, Đổng liên tiếp phế tốt biên mã biên cầu công. Nhưng, Dương thủ vững như thái sơn, làm Đổng tận lực mà bại. Ván 7, song phương tiếp tục hòa. Đổng chỉ tìm được chiến thắng an ủi ở ván cuối cùng khi mà mọi chuyện đã an bài. Vậy là một lần nữa Dương lại trấn áp Đổng. Kể từ năm 1952 trở đi, thành tích đối đầu giữa hai người luôn nghiêng về Dương.
-Còn nữa...
This message was edited 1 time. Last update was at 02/05/2012 07:01:10
|
|
|
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 14/04/2012 23:19:00
|
k400201
![[Avatar]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/no-avatar.png)
Wealth: 2448
Forum score: 1676
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 07/09/2010 01:09:50
Messages: 71
Location: Vietnam
Offline
|
Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com
Nguyên tác: Dương Quan Lân kỳ đàn tôn võ
-Tiếp-
Đối với thắng lợi áp đảo của Dương Quan Lân, kỳ đàn danh túc Đàm Kiếm Thu có bình rằng : ‘Dương Quan Lân không phải dựa vào 2 phút đi một nước, mà là dựa vào suy nghĩ tìm tòi của đêm trước hoặc mấy đêm trước đó mới đi một nước. Vì trước khi thi đấu, Dương luôn thẩm rất kỹ lộ cờ của đối thủ. Nước đi của Dương xem ra rất bình thường, nhưng phân tích cẩn thận, mới nhận ra rằng đó là những nước đi tối ưu nhất. Sau khi thành danh, mỗi ngày Dương đều dành không ít thời gian ngồi thẩm cờ.
Vậy mà, chính lúc Dương đang thiên hạ không địch thủ, thì lại bại về tay một tiểu tử vô danh mà đến tư cách công đài nó cũng không có.
Rốt cuộc, tiểu tử có thể kích bại Dương hai ván liền là thần thánh phương nào ? Tiểu tử ấy người Hồ bắc, họ Lý tên Nghĩa Đình. Dù 4 năm sau, Lý trấn áp quần hùng lên ngôi bá vương, nhưng khi ấy Lý vấn chỉ là đệ tử của La Thiên Dương, theo thầy tới Thượng hải công đài, và lẽ dĩ nhiên chẳng ai biết đến.
Xuân năm 1954, kỳ đàn Thượng hải xuất hiện một cảnh mà trước nay chưa từng có. Hai lôi đài cũng xuất hiện. Một mở ở Du lạc trường- Đại tân công ty do Dương Quan Lân làm đài chủ, Đổng Văn Uyên, Hầu Ngọc Sơn làm phó đài chủ ; Một ở Thanh niên hội do Trần Tùng Thuận làm đài chủ, Hà Thuận An, Chu Kiếm Thu làm phó đài chủ. Hai lôi đài này mở từ tháng 4 cho tới tháng 9. Các cao thủ từ khắp nơi nô nức về đây công đài. Nam có Quảng châu Dương Quan Lân, Trần Tùng Thuân, Hương cảng Tăng Ích Khiêm ; Bắc có Thiên tân Mã Khoan, Mã Quốc Lương, các cao thủ bản địa như Hà Thuận An, Chu Kiếm Thu, Đồ Cảnh Minh. Ngoài ra còn có Hồ bắc La Thiên Dương, Ôn châu Thẩm Chí Dịch… Đừng nói một đứa trẻ 16 tuổi, mà cho dù là một danh tướng cũng khó có được một cơ hội công đài. Bọn họ chỉ có thể vật vờ ở các trà lầu, tìm người cáp độ kiếm sống qua ngày. Bởi thế Lý Nghĩa Đình tới Thượng hải từ trung tuần tháng 7 mà tới cuối tháng 8 vẫn chưa có cơ hội công đài ở Thanh niên hội hoặc Đại tân công ty. Những ván giao hữu của Lý với Mã Khoan, Chu Minh Hoa… thì Lý biểu hiện rất tốt, và mặc dù La Thiên Dương chạy đôn đáo khắp nơi, nhờ vào các mối quan hệ trong giới cờ nhưng Lý vẫn không thể công đài.
Khi ấy, Dương Quan Lân ngồi biểu diễn lôi đài rất cố định, mỗi tối 15 bàn. Lôi đài của Dương kết thúc vào tối ngày 30 tháng 8, và Dương cũng đã mua vé trở về Quảng châu vào ngày 1 tháng 9. Lúc ấy, La Thiên Dương không thể chịu đựng thêm được nữa, bèn tìm Đổng Văn Uyên cầu xin. Khi ấy, đối thủ công đài của Dương do Đổng và giám đốc của Du lạc trường bố trí. La Thiên Dương đã nói hết nước hết cái, cuối cùng nhận được lời nói ‘sẽ tìm Dương thương lượng’ của Đổng.
Ngày 30 tháng 8, Đổng tới tìm Dương. Đổng vốn biết Dương sẽ nói ‘không’, cho dù là thiên vương lão tử cũng khó thay đổi chủ ý của Dương. Nghe lão Dương nói : ‘tối nay tôi sẽ đấu trận cuối cùng, Ngày 1 tháng 9 tôi về quê luôn’, thừa dịp đó Đổng đề nghị Dương đấu thêm một bàn. ‘Với ai ?’ ‘Lý Nghĩa Đình’.
Cái tên Lý Nghĩa Đình, Dương đã nghe Trần Tùng Thuận, Tăng Ích Khiêm và vài người nhắc qua. Tăng Ích Khiêm từng dự đoán rằng : ‘Rất nhanh thôi Lý Nghĩa Đình sẽ trở thành quốc thủ’. Bởi thế, Dương cũng muốn thử xem con người này rốt cuộc thế nào ? nên đã đồng ý.
Cuối cùng, tối ngày 31 tháng 8 Lý Nghĩa Đình cũng được công đài ở Đại tân công ty. Nghe Dương Quan Lân sẽ đấu lôi đài thêm một đêm nữa, người ta lại nô nức kéo đến xem, đêm ấy dễ có tới nghìn người người tới xem.
Dương Quan Lân bao năm chinh chiến sa trường nào có coi Lý vào đâu. Nhưng, lâm trận không lâu, Dương đã nhận ra Lý không dễ dàng đối phó. Tiếp theo, Dương mất tiên cơ, rơi vào bẫy phế tượng của Lý. Đến hiệp 31, Dương đã buông kiếm đầu hàng.
Ở Thượng hải khi ấy, mấy ai đi hậu mà kích bại được Dương. Ván hai, Dương quyết đoạt lại những gì đã mất. Vô trận, Dương xuất quân vô cùng cẩn mật, nhưng tới khoảng nước 20 dường như đã mất tiên, trải qua một loạt đổi quân nữa thì gần như hòa cờ. Nhưng hòa đồng nghĩa với thua, bởi thế Dương mạo hiểm cầu thắng, hi vọng dựa vào công phu tàn cục thâm hậu của mình có thể kích bại được tên tiểu tử này. Nào ngờ trung tàn cục của Lý Nghĩa Đình cũng vô cùng thâm hậu, lão Dương phản bại không thành, lại thua thêm một ván nữa.
Cả hai ván đều bại, lão Dương hổ thẹn vô cùng. Bởi trong 120 ngày tới Thượng hải, Dương ngồi lôi đài ứng chiến vô số các cao thủ, đánh hơn 800 ván cờ, chưa từng có ai gây cho Dương thảm cảnh này.
Sau khi trở về khách điếm, Dương bèn ngồi thẩm lại 2 ván cờ ấy, càng thẩm Dương càng nhận ra : Lý Nghĩa Đình đã đạt trình độ của nhất lưu cao thủ, chứ không phải hạng vô danh tiểu tốt. Chỉ trách mình ván đầu bại bởi chủ quan, ván sau bại bởi nôn nóng. Thế là Dương quyết định trả vé tàu và sẽ tái chiến hai ván cùng Lý Nghĩa Đình.
Ngày hôm sau, Dương đi tìm Đổng Văn Uyên nhờ giúp đỡ. Đổng là người ‘có mưu kế’ trên kỳ đàn Thượng hải, nhưng đối với việc này cũng cảm thấy vô cùng khó khăn. Vì khi ấy có thể thắng Dương hai ván liên tục, quả thật là huy hoàng một đời. Mùa lôi đài đã kết thúc, Lý có thể không nhận lời để bảo toàn danh tiếng. Dù cho Lý Nghĩa Đình muốn đánh thì sư phụ La Thiên Dương chắc gì đã cho đánh. Đổng Văn Uyên đành tìm giám độc của Du lạc trường để cầu cứu. Giám đốc là người Quảng đông, đương nhiên muốn vãn hồi danh dự cho Dương. Hơn nữa, Dương tái đấu Lý Nghĩa Đình thì lão cũng sẽ kiếm được một món hời to. Bởi thế hai người lao tâm khổ tứ cuối cùng nghĩ ra một diệu kế để mời Lý Nghĩa Đình xuất chiến.
Cáo từ giám đốc Du lạc trường, Đổng Văn Uyên lập tức đi thực thi diệu kế của y. Đổng đến trà lầu Lăng vân các tìm La Thiên Dương và nói : ‘Tôi muốn bố trí cho Lý Nghĩa Đình đấu với một người, trình độ của người ấy cũng xấp xỉ Lý’. La Thiên Dương nào biết có quỷ kế trong đó, bèn vui vẻ nhận lời.
Nào ngờ ngày hôm sau trên các mặt báo đều đăng : ‘mùa lôi đài ở Du lạc trường sẽ có thêm một trận Dương Quan Lân đấu Lý Nghĩa Đình’. Khi biết tin ấy, La Thiên Dương rất tức giận, nhưng gạo đã nấu thành cơm nào còn cách gì khác. Huống hồ, Lý Nghĩa Đình tuổi vẫn còn trẻ, đây hẳn là một cơ hội cho Lý rèn luyện, nên La vẫn để cho Lý tham chiến.
Tất cả những chuyện ấy, Dương không hề hay biết. Ông chỉ biết đóng cửa phòng, ngồi thẩm cờ, chuẩn bị cho cuộc tái chiến tới.
Tối hôm ấy, dù giá vé đã tăng 5 phân tiền, nhưng người tới xem cờ còn đông hơn hôm trước. Không chỉ khắp phòng mà khắp các lan can nơi đâu cũng chật kín người, tới nỗi phải điều động công an tới để duy trì trật tự. Trận chiến này thu hút bao nhiêu người xem, với Dương Quan Lân mà nói thì vô cùng quan trọng. Trước đây, Dương vẫn ngồi ghế lôi đài chủ, ngồi hơn 4 tháng. Nhưng hôm nay lại phải nhường ghế ấy cho một đứa trẻ 16 tuổi. Nhất định, phải đoạt lại những gì đã mất.
Trong giới cờ từng lan truyền một câu chuyển rằng ; Năm ấy, Chu Đức Dụ đương lúc tiếng tăm nổi như cồn, bỗng một hôm trong trà lầu lại bại về một kẻ hậu bối vô dah. Song phương hẹn ngày sau tái chiến. Khi ấy, gã kia mới biết đổi thủ của mình là đỉnh đỉnh đại danh Thất tỉnh kỳ vương thì tâm thần chấn động, ngày hôm sau tái chiến, bị Chu kích bại liên tục. Về sau, gã ấy cũng không thấy xuất hiện trong giới dịch lâm. Liệu Lý Nghĩa Đình của ngày hôm nay có bị như vậy không ?
Song phương khởi bày trận thế. Dương cầm tiên khởi trung pháo, Lý đối lại bằng bình phong mã tiến thất binh. Khai cục đã bị Dương nắm chắc tiên thủ, dù sau đó Lý ra sức vùng vẫy, nhưng vẫn không đảo ngược được nghịch cảnh mà bại trận. Ván sau, Lý cầm tiên, nhưng quá muốn thắng nên đi quân quá gấp. Sau cùng, Lý với xe mã song tốt đơn sỹ đối xe pháo sỹ tượng toàn của Dương. Do quá ham phá thành, bị Dương bức xe đổi pháo mà dẫn tới bại trận.
Không dễ dàng đoạt lại hai ván, tới lúc này Dương mới thể phào nhẹ nhõm. Lần thứ hai mua vé trở về Quảng châu. Lần viễn chinh Thượng hải này, đặc biệt là lần giao thủ với Lý Nghĩa Đình đã lưu lại trong Dương ấn tượng vô cùng sâu sắc. Chuyện này, trong quyển ‘Kỳ quốc tranh hùng lục’ Dương có viết : ‘Lý Nghĩa Đình là thiên tài chơi cờ, nhưng chưa đủ hỏa hầu, nếu khổ công luyện tập nhất định tương lai sẽ vô cùng sáng lạn’. Những lời ấy của Dương vừa là lời tán dương Lý Nghĩa Đình và cũng vừa ngụ ý rằng : ‘Trường giang sóng sau xô sóng trước, Dịch lâm hậu sinh khả úy’. Thế là, Dương nảy sinh ý niệm mời thấy trò La Thiên Dương du Dương thành, ý đồ là muốn lại được phân cao thấp cùng Lý Nghĩa Đình.
Đầu năm 1955, ý nguyện của Dương đã thành hiện thực. Thầy trò La Thiên Dương quyết định nam hạ. Lấy danh nghĩa giao lưu kỳ nghệ Quảng châu- Vũ hán , làm cho cung văn hóa Lĩnh nam vừa mới khai xuân, tối nào cũng đã chật kín người.
Mọi người tới chỉ yếu để thưởng thức kỳ nghệ của tên tiểu tử đã chiến hòa với Dương ở Thượng hải và 1 thắng 1 hòa trước Thần long Trần Tùng Thuận.
Lần giao hữu ấy chia làm hai giai đoạn. Đây cũng để thể hiện bản sắc của Dương thành- binh hùng tướng mạnh.Giai đoạn đấu, lâm trận bên phía Quảng châu là lão thiên vương Lư Huy với kẻ mới nổi Đàm Kiếm Thu. Kết quả cả hai đều thất thủ trước Lý Nghĩa Đình. Lúc này, chủ tướng của đội nhà Dương Quan Lân và Trần Tùng Thuận phải lâm trận. Mọi người quan tâm nhất chính là liệu Dương có kích bại nổi Lý Nghĩa Đình để cứu ván danh dự của kỳ thành hay không ?
Đầu tiên là Trần Tùng Thuận lâm trận. Trần kích bại được La Thiên Dương nhưng lại bại về tay Lý Nghĩa Đình. Lúc này, mọi vinh nhục của kỳ thành được đặt lên vai Dương Quan Lân. Tình thế trước lúc Dương lâm trận, có người nói rằng : ‘Lý Nghĩa Đình giống như Nhạc Nghị nước Yên, liên tục hạ 72 thành nước tề, kỳ thành lúc này thật nguy nan’.
Đầu tiên, Dương kích bại La Thiên Dương 6 ván liền, vãn hồi một chút danh dự cho kỳ thành. Nhưng, ngươi tiếp theo Lý Nghĩa Đình không dễ dàng đối phó như vậy.
Tối ngày 20 tháng 2, Dương Lý đại chiến. Ván đầu tiên, Dương hậu thủ dùng thuận pháo khởi hoành xa đấu trực xa. Hai bên công chiến kịch liệt, cuối cùng thành hòa cờ. Ngày 22 và 25 lại liên tục hòa tiếp. Đặc biệt là ván đấu của ngày 25, Dương phải hậu thủ, vốn dĩ Dương đã không thể phản được thể hậu thủ, lại tham ăn tượng bị cầm pháo, lúc ấy, Lý với song mã trung pháo đang có thể công mãnh liệt, nhưng do quá nôn nóng, Lý đã sai lầm phế pháo cướp công, sai lầm ấy mới làm Dương có thể thủ hòa thành công.
- Còn nữa...-
This message was edited 1 time. Last update was at 02/05/2012 07:04:12
|
|
|
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 28/04/2012 23:26:48
|
k400201
![[Avatar]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/no-avatar.png)
Wealth: 2448
Forum score: 1676
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 07/09/2010 01:09:50
Messages: 71
Location: Vietnam
Offline
|
Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com
Nguyên tác: Dương Quan Lân kỳ đàn tôn võ
-Tiếp-
Đúng là đại nạn không chết tất có phúc về sau. Ván 4, Dương dùng trung pháo quá hà xe đối bình phong mã tiến tốt 7 của Lý, luôn nắm chắc tiên thủ về sau đoạt được quân mà giành thắng lợi. Ván thứ 5, Dương Lý đại đấu thuận pháo, đấu được mười mấy hiệp, Lý Nghĩa Đình nôn nóng công thành, mà lơ đễnh để bị phá tượng thấp, từ đó dẫn tới bại trận.
Như vậy, cuối cùng Dương với 2 thắng 3 hòa, giống như Điền Đan dùng hỏa ngưu xung trận đánh bại Nhạc Nghị năm nào, nhờ đó mà bảo vệ được uy danh của kỳ thành. Vậy mà lúc ngồi thẩm cờ Dương lại được một phen toát mồ hôi : Lý Nghĩa Đình quả thật có thể đánh lại mình. Ba ván đầu, Lý chiếm thế thượng phong, ván 4 dù mình thắng, nhưng ván 5 Lý có thể thắng mình. Dương lão cảm thấy kỳ nghệ quả là vô cảnh giới, nên về sau càng nỗ lực nghiên cứu kỳ nghệ. Nhưng ‘ngoại xâm’ vừa kéo đi, ‘nội chiến’ lại xảy ra.
‘Nội chiến’ ở đây ý chỉ giải Thất hùng đoạt đỉnh. Thất hùng gồm 7 người có trình độ cao nhất kỳ đàn Quảng châu gồm : Dương Quan Lân, Trần Tùng Thuận, Lư Huy, Đàm Kiếm Thu, Trần Hồng Điếu, Viên Thiên Thành, Chu Đức Nguyên. Đoạt đỉnh gì, không thể không nhắc đến «kỳ vương thế giới »
« Kỳ vương thế giới » tên gọi Đặng Hữu Thường, từ lâu đã làm ăn buôn bán ở Philipin nên điều kiện cũng rất khá giả. Đặng là con người hào sảng, lại mê cờ, phàm là kỳ hữu trong cuộc sống gặp khó khăn, Đặng đều giơ tay tương trợ. Bởi thế, trong kỳ giới Đặng còn có ngoại hiệu « kỳ quốc tiểu mạnh thường ». Nhưng Đặng lại vô cùng hiếu thắng. Khi chơi cờ, bất luận đối thủ cao thấp thế nào, Đặng đều nhường 3 tiên. Đã hiếu thắng, lại nhường 3 tiên thì Đặng sẽ chơi thế nào ? Đối thủ thường là người mang ơn Đặng, bởi thế họ vẫn thường nhường nhịn Đặng. Lúc thắng, Đặng tỏ ra rất vui mừng, thường khen đối thủ đánh hay. Thua thì lại chê họ. Bởi thế mọi người thường vui đùa gọi Đặng là « kỳ vương thế giới ».
« Giải thất hùng đoạt đỉnh » do Đặng bỏ tiền ra tài trợ. Giải áp dụng theo chế độ của đả lôi đài. 7 người rút thăm, sau khi chọn ra đài chủ, những người còn lại lần lượt công đài, đánh hai ván phân định thắng thua. Thắng đài chủ thì ngồi thay ghế đài chủ. Đài chủ phải giữ vững thành tích bất bại mới đoạt đỉnh.
Chu Đức Nguyên là người đầu tiên rút được ghế đài chủ. Chu mười mấy tuổi đã bắt đầu lăn lộn trong giới cờ Quảng châu. Thời kỳ kháng Nhật, Chu lưu lạc giang hồ, tới năm 1953 trở về Quảng châu làm phó đài chủ ở Đại hoa kỳ đàn. « Thát vương đoạt đỉnh » được bắt đầu từ ngày 2 tháng 11. Đầu tiên, Chu gặp Đàm Kiếm Thu, cả hai ván đều kết thúc với tỷ số hòa. Sau đó, với 1 thắng 1 hòa Chu đã kích bại Lư thiên vương. Đêm thứ 3, đụng độ Trần Tùng Thuận, mỗi bên giành thắng lợi một ván. Đêm thư tư, với 1 thắng 1 hòa Chu lại kích bại Trần Hồng Điếu. Mãi cho tới đêm thứ năm, với hai ván toàn thắng, Viên Thiên Thành đã đoạt được ghế đài chủ từ tay Chu.
Đêm nay, Dương Quan Lân đăng đài công thành. So với Dương, Viên thành danh sớm hơn. Nhưng từ sau năm 1950, Dương đã bắt kịp Viên. Có người bình luận rằng : « kỳ nghệ của Viên hung hãn nhưng phiêu, lộ cờ của Viên, Dương đã nằm lòng ». Ván đầu, Dương giành thắng lợi. Ván sau, Viên lấy nhanh đánh chậm, liều lĩnh công thành. Nào ai ngờ Dương còn công sát hơn và lại giành thắng lợi.
Lúc này, đến lượt Dương Quan Lân ngồi vào ghế đài chủ. Theo quy định, Dương phải tiếp nhận sự khiêu chiến của lục đại cao thủ còn lại. Đêm đầu tiên, với một thắng một hòa, Dương nhẹ nhàng qua ải Đàm Kiếm Thu. Tiếp theo, đụng độ Lư thiên vương. Ván đầu, bị Lư lão kích bại, làm Dương một phen khiếp sợ. Ván sau, Dương đành ra sức cầu thắng. Vậy mà, từ khai tới trung cuộc, Dương chẳng giành được chút ưu thế nào. Về sau, cũng chẳng dễ dàng gì Dương mới giành được ưu thế nhỏ hơn 1 binh. Khi ấy, Lư lão đã ngoài ngũ tuần, còn Dương chưa tới 30, đương độ sung sức, nên lẽ dĩ nhiên tinh lực của Lư lão không thể so với Dương. Khổ chiến một đêm, cuối cùng Dương cũng giành được thắng lợi. Nhưng theo quy định, Dương đã thua 1 ván, vì vậy lại phải chấp nhận sự khiêu chiến của lục đại cao thủ.
Lần này, Trần Tùng Thuận là người đầu tiên công đài. Ván đầu, Dương hậu thủ, dĩ hòa vi quý, đặt hết hi vọng vào tiên thủ ở ván sau. Ván ấy, hai bên nhanh chóng tính hết song xe. Dương hi vọng với lợi thế hơn binh, có thể tích tiểu thành đại kích bại Trần Tùng Thuận. Nhưng kỳ nghệ của Trần cũng rất phi phàm, chẳng dễ dàng gì cho Dương, cuối cùng song phương đồng ý nghị hòa.
Sau hai ván hòa với Trần Tùng Thuận. Dương Quan Lân lần lượt qua các ải Trần Hồng Điếu, Chu Đức Nguyên, Viên Thiên Thành, Đàm Kiếm Thu, Lư Huy, oanh liệt đoạt giải thất đỉnh. Trong giải ấy, có thể hòa liên tiếp hai ván với Dương chỉ có hai người Trần Tùng Thuận và Đàm Kiếm Thu. Giờ đây chẳng còn ai nghi ngờ vào chuyện Dương là số 1 của kỳ thành.
Sau cuộc nội chiến, Dương lại lâm trận tiếp các danh tướng Hoa đông Hà Thuận An và Đồ Cảnh Minh. Khi ấy, kỳ nghệ của Hà Thuận đã ở mức thượng thừa. Còn Đồ Cảnh Minh hẳn mọi người không thể không biết. Đồ từ nhỏ theo cha học thuốc, lại rất mê cờ. Từ nhỏ cũng lăn lộn trong giới cờ Thượng hải, sau này theo học Thất tỉnh kỳ vương Chu Đức Dụ, bởi thế ở bến Thượng hải Đồ cũng là nhân vật có tiếng tăm. Từ lâu những cống hiến của Đồ trên phương diện lý luận kỳ nghệ đã vang tiếng xa gần. Tháng 3, Hà Thuận An đăng đàn khiêu chiến ở cung văn hóa Lĩnh nam. Dương Quan Lân và Trần Tùng Thuận thay mặt Quảng châu ra ứng chiến. Trận chiến diễn ra từ 11 tới 24 tháng 3. Trong 2 tuần, dường như đêm nào Cung văn hóa lĩnh nam cũng dậy tiếng sóng.
Đầu tiên, Dương Quan Lân tiếp Đồ Cảnh Minh, sau ván đầu tiên bị bức hòa, thì trong 5 ván tiếp theo Dương giành thắng lợi tới 4 ván. Nhưng khi đấu với Hà Thuận An thì mọi chuyện không dễ dàng như vậy. Trong 6 ván, Dương chỉ giành thắng lợi có 1 ván, các ván còn lại đều kết thúc với tỷ số hòa, điều đó giữa 2 người không có nhiều sự chênh lệch. Thắng lợi của Dương Quan Lân đã cứu vớt cho kỳ thành, khi mà Trần Tùng Thuận cũng 1 thua 5 hòa trước Hà Thuận An.
Năm 1955, các kỳ thủ đi viễn chinh rất tấp nập. Hà Thuận An, Đồ Cảnh Minh sau khi tới Dương Thành, lại ghé về Vũ hán phân tranh cao thấp cùng sư đồ La Thiên Dương, Lý Nghĩa Đình. Kết quả, Lý Nghĩa Đình chưa đủ hỏa hầu, đã 3 thua, 1 thắng 2 hòa thảm bại về tay Hà Thuận An. Đương lúc ấy, « tiểu Hàng châu » Đổng Văn Uyên cũng lạc bước tới nơi đây. Quả đúng là họa vô đơn chí, Lý Nghĩa Đình lại một thêm một lần thảm bại với tỷ số 4-1.
Lúc này, Dương Quan Lân đang trên đường lên kinh sư có đi qua Vũ hán. Giới cờ Vũ hán biết được ti này bèn mời Dương lưu lại, biểu diễn cùng Đổng Văn Uyên. Hi vọng Dương có thể kích bại Đổng Văn Uyên, người mà hạ ba đại cao thủ của Vũ hán Lý Nghĩa Đình, Chu Vị Tân, Ai Dã Tử.
Dương Quan Lân tự nhiên cũng không thể bỏ qua cơ hội này, 8 ván đại chiến với Đổng Văn Uyên được diễn ra ở Khẩu đức hoa trà lầu. Sau ván đầu Dương giành thắng lợi, liên tục 3 ván tiếp theo đều kết thúc với tỷ số hòa. Ván 5, ván 6 Dương lại giành thắng lợi. Vậy là, Dương đã giành thắng lợi chung cuộc không cần quan tâm tới kết quả hai ván cuối, người hâm mộ cờ Vũ hán vui mừng ra mặt.
Tiếp theo, Dương cử binh bắc phạt, viết nên giai thoại « tam hùng hội kinh sư » nổi tiếng trên kỳ đàn Trung hoa.
Tam hùng chính gồm Dương Quan Lân, Hà Thuận An, Đồ Cảnh Minh. Bắc kinh dù không thiếu danh thủ, nhưng sau thời kỳ giải phóng, hoạt động cờ dường như không được sôi nổi, vì thế kỳ đán nơi đây không thể so với Thượng hải hay Quảng đông.
Tạ Tiểu Nhiên, Hầu Ngọc Sơn, Trương Đức Quỷ là những tuyệt thế cao thủ của kỳ đàn Bắc kinh khi ấy. Ngoài ra còn có các cao thủ như Trương Hùng Phi, Long Phụng Nguyên, Đổng Tề Lương, Dương Trường Thăng, Tống Cảnh Đại… Để ứng chiến tam hùng, bọn họ bày bàn cờ lớn ở Nhà văn hóa nhân dân lao động Bắc kinh. Hà Thuận An và Đồ Cảnh Minh thượng đài trước, Dương Quan Lân lúc ấy đương là người có tiếng tăm tăm nhất, dĩ nhiên sẽ là người đánh cuối cùng. Hà Thuận An nhanh chóng hạ tứ tướng của Bắc kinh khi ấy là Trương Hùng Phi, Đổng Tề Lương, Trương Đức Quỷ, Long Phụng Nguyên. Đồ Cảnh Minh cũng kích bại Tống Cảnh Đại, Hầu Ngọc Sơn, Trương Đức Quỷ, Dương Trường Thăng.
Ngày 15 tháng 5, Dương lâm trận. Dương dù đã dương danh ở Thượng hải, Vũ hán nhưng ở kinh sư Dương mới lần đầu xuất đầu lộ diện. Dương mang theo chí « Tần vương diệt lục quốc ». Đầu tiên, Dương hạ Dương Trường Thăng. Tống Cảnh Đại và Trương Hùng Phi cũng vẫy cờ trắng đầu hàng.
Kinh hoa cao thủ liên tiếp ngã ngựa, tới một ván hòa cũng không có được. Phải nhờ tới đấu trí của một viên tiểu tướng tha hương, người đó chính là Vương Gia Lương của vùng Cáp nhĩ tân. Năm ấy, Vương mới chỉ 23 tuổi nhưng đã xưng hùng một dải kỳ đàn Đông bắc, Kinh Tân, các cao thủ phần lớn đều là bại tướng dưới tay Vương. Nhưng, trận ấy Vương cũng nhanh chóng bại trận liên tiếp hai ván.
Vương trong lòng có chút không phục, thấy vậy Đổng Tỉnh Hoa bèn nói : « cậu có dám đấu lại với Dương không ? tôi sẽ thay cậu liên hệ, đánh ở nhà tôi có được không ? » Vương Gia Lương bèn hỏi : « tôi sẽ đấu mấy ván ? ». Bên kia Dương Quan Lân cũng nói : « Vương Gia Lương rất thú vị, tôi sẽ bồi tiếp cậu ta ». Sau khi Vương tìm các cao thủ của Bắc kinh thẩm cờ kỹ càng, bèn vội vàng tới nhà Đồng Tỉnh Hoa. Tới nơi đã thấy Dương ngồi đó chờ đợi. Dù Vương tiếp tục đại bại, nhưng sau trận ấy Dương có nói rằng : « Bây giờ Vương còn trẻ, hỏa hầu chưa đủ nhưng ngày sau nhất định tiền đồ khó lường ». Quả nhiên, một năm sau Vương chính là kẻ tranh đoạt quyết liệt nhất ngôi vương với Dương trong giải cá nhân toàn quốc lần đầu tiên.
Tam hùng hội sư giành thắng lợi lớn. Thế là, giới cờ Thượng hải lại bày lôi đài mới Hà Thuận An quyết đấu Dương Quan Lân. Đầu những năm 50, Dương đã dương danh trên kỳ đàn Thượng hải, trong các cao thủ nơi đây, Hà Thuận An chính là người thua ít nhất. Những ván giao tranh giữa hai người phần lớn kết thúc với tỷ số hòa. Lần này, Hà Thuận An chinh chiến Quảng tây, Vũ hán, Bắc kinh giành kết quả rất tốt, trong tim người yêu cờ Thượng hải, kỳ nghệ của Hà đã lên một tầng cao mới. Một dải Đông Nam, có thể tranh hùng cùng Dương Quan Lân duy chỉ có Hà Thuận An. Và bản thân Hà cũng cho rằng thực lực của mình không kém Dương là bao, bởi thế đã đống ý nhận lời giao tranh.
Lúc này, đương lúc Dương cùng Trần Tùng Thuận, La Thiên Dương, Lý Nghĩa Đình bày lôi đài ở Đại tân công ty. Và vào tháng 7, Dương Quan Lân, Hà Thuận An mượn kỳ đài của Đại tân công ty để giao chiến. Hai người giao tranh 10 ván, mỗi đêm đấu sẽ đấu hai ván.
- Còn tiếp..-
This message was edited 2 times. Last update was at 02/05/2012 07:05:19
|
|
|
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 06/05/2012 14:28:51
|
k400201
![[Avatar]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/no-avatar.png)
Wealth: 2448
Forum score: 1676
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 07/09/2010 01:09:50
Messages: 71
Location: Vietnam
Offline
|
Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com
Nguyên tác: Dương Quan Lân kỳ đàn tôn võ
-Tiếp-
Đêm đầu tiên, ván đầu tiên Hà được cầm tiên và vội dùng bố cục sở trường trung pháo tiến tam binh, Dương đối lại bình phong mã tiến tam binh, trước tiên giữ bố trận nghiêm cẩn. Lúc đầu, Hà phế tốt cầu công nhưng vô hiệu, ngược lại còn bị mất tiên thủ, sau phế song tượng mong bắt chết mã của Dương nhưng lại làm mất mã mình vì thế mà bại trận. Thắng ván đầu, ván sau với lợi thế cầm tiên Dương cũng không muốn mạo hiểm, vì thế đánh chắc cầu hòa, còn Hà cũng không miễn cưỡng cầu thắng, vì thế ván cờ kết thúc trong hòa hoãn.
Nghỉ ngơi hai ngày, song phương tiếp tục tái chiến. Dương lại 1 thắng 1 hòa. Đến hai ván 5, 6 là lúc quyết định thắng thua, Hà vẫn không thể thắng được một ván, và lại tiếp tục 1 thua 1 hòa. Bây giờ, Dương với 3 thắng 3 hòa cầm chắc lợi thế lớn.
Lúc này, giới cờ Thượng hải vô cùng lo lắng và thất vọng. Hà cũng tự cảm thấy thua trên khí thế đối phương, thế là mượn cớ sức khỏe không tốt, Hà đưa ra đề nghị tạm thời ngưng chiến, Dương đồng ý.
Nghỉ ngơi một thời gian, Hà đề nghị tiếp tục trận đấu. Thế là, hai người lại tái chiến. Lúc này, muốn giánh thắng lợi Hà phải thắng 4 ván còn lại. Bởi thế, ván 7 Hà lấy công làm chủ. Hà dù công sát mãnh liệt, nhưng Dương giải vây cũng rất kỹ diệu. Hà không cam hòa ván ấy, cố cưỡng cờ dẫn tới thua cờ. Vậy là thắng thua đã định. Ván 8, Hà vẫn miễn cướng cầu thắng và lại bị Dương thừa cơ thắng lại. Cuối cùng, với 5 thắng 5 hòa, Dương đã kích bại Hà.
Sau khi thắng Hà Thuận An, tiếng tăm của Dương càng được khuếch trương. Khi gần xong trận chiến, Dương đã có nói : « Đánh sau mấy ván này, tôi sẽ trở về quê, năm sau lại tới ». Nhưng sau khi đánh xong, có người lại định tổ chức trận chiến giữa Dương và Trần Tùng Thuận. Nhưng Dương đã khéo léo từ chối : « Trước tôi đã có lời, vé tàu cũng đã mua ». Lúc này có mấy con bạc lại tới nói : « chỉ cần có tiền là có thể lưu Dương lại, không tin thì đưa Dương 200 tệ thử xem sao ? ». Thế là, người nọ lại tìm Dương, tiếp tục thuyết khách. Quả thực, 200 tệ khi ấy là một con số không hề nhỏ. Bạn phải biết rằng, thu nhập một tháng của một công nhân phổ thông khi ấy chỉ là 30, 40 tệ. Nhưng con số ấy không làm Dương lay động, ông nhất quyết quay trở về quê nhà như đã định.
Tháng 12 năm 1955, Lê Tử Kiện, Tăng Ích Khiêm của Hương cảng nhận lời mời tới Quảng châu giao hữu. Đây là lần thi đấu giao hữu đầu tiên giữa Quảng châu và Hương cảng kể từ khi nước Trung hoa mới được thành lập. Giải giao hữu ấy được tổ chức dưới sự bảo trợ của Ngô Nam Sinh.
Hương cảng là nơi ngọa hổ tàng long. Dù những năm 40 vì quân Nhật xâm lược mà bị loạn, nhưng vì có vị trí địa lý đặc thù đã thu hút nhiều danh thủ quốc nội tới đây. Từ đầu những năm 40 là « thất tỉnh kỳ vương » Chu Đức Dụ. Những năm cuối 40 là Đổng Văn Uyên, Trần Tùng Thuận, sang đầu những năm 50 là Dương Quan Lân, Hà Thuận An, dường như tất cả các kỳ vương đương thời của Trung hoa đều đã ghé nơi đây du đấu.
Hữu xạ tự nhiên hương, kỳ đàn Hương cảng cũng có cao thủ có khả năng thu hút cao thủ phương xa tới đây. Những năm 50, xã hội Hương cảng dần đi vào ổn định, kỳ đàn cũng dẫn sôi nổi trở lại. Nam hoa thể dục hội, Hương cảng trung quốc tượng kỳ nghiên cứu hội… liên tục tổ chức các giải thi đấu. Dương Quan Lân, Hà Thuận An sau khi trở về phương nam thì Lý Chí Hải, Tăng Ích Khiêm, Lê Tử Kiện nổi lên trở thành nhất đại kỳ vương Hương cảng. Nhưng, Tăng Ích Khiêm thường quay trở về đại lục giao lưu, Lý Chí Hải thì dương danh ở hải ngoại, duy chỉ có Lê Tử Kiện là hoạt động ở Hương cảng. Khi ấy, trình độ của Hương cảng, Quảng châu là xêm xêm nhau. Đối kháng cao thủ hai vùng tự nhiên dẫn tới sự quan tâm của mọi người.
Quảng châu cử Trần Tùng Thuận, Dương Quan Lân ra nghênh chiến. Dương Tăng là bằng hữu khi xưa, Trần Lê cũng vậy, nhưng nhân thế tang điền, giờ ai vì chủ nấy quả thật là thú vị.
Trận giao hữu được tổ chức ở Cung văn hóa trung tâm Quảng châu đặt ở Tân kiến thành, ngày 3 tháng 12 bắt đầu diễn ra, cùng lúc ấy cũng phải bày 12 bàn cờ lớn mới miễn cưỡng đáp ứng được nhu cầu xem của giới mộ cờ Quảng châu. Nhưng rốt cuộc cung văn hóa cũng có giới hạn của nó, làm sao có thể đáp ứng hết được nhu cầu của người hâm mộ, bởi thế Ngô Nam Sinh đã phê chuẩn, cho phép truyền hình trực tiếp trận đấu này trên đài truyền hình Quảng châu. Đến giờ thi đấu dường như trên mọi con phố đều có người vây quanh ti vi xem truyền hình trực tiếp.
Do ảnh hưởng của trận đấu này rất lớn, Dương Trần không tránh khỏi có chút bất an. Thêm vào đó bọn họ thiếu nghiên cứu tân cục của kỳ thủ hải ngoại. Còn đối phương lại nằm lòng lộ cờ của mình. Vì thế, ván đầu tiên Trần Tùng Thuận đã bại trận trước Tăng Ích Khiêm. Dương Quan Lân chiến hòa Lê Tử Kiện. Mãi cho tới trận thứ 6, Quảng châu vẫn bị dẫn với tỷ số 11-13.
Sự tụt lại của Dương Quan Lân và Trần Tùng Thuận làm kinh động Ngô Nam Sinh và các vị lãnh đạo có liên quan, bởi thế bọn họ cố ý dành riêng cho Dương Trần những điều kiện nghỉ ngơi tốt nhất, thêm vào đó còn mời danh y Vương Hữu Lan khám riêng cho hai người. Vương Hữu Lan là người mộ cờ sau khi khám cho hai người, trong lòng Vương đã có tính toán. Vương bèn tự tay phối thuốc dâng cho hai người. Dương Trần sau khi phục thuốc quả nhiên ngủ một giấc ngon lành cho tới sáng, tinh thần được khôi phục. Cuối cùng hai người đã phục linh đơn diệu phương gì vậy ?
Bạn biết Vương vì Dương Trần phối linh dược gì không ? Vốn là, Vương vừa nhìn là đã biết bọn họ không có bệnh tình gì, chỉ là tâm bệnh sau khi thua cờ mà thôi.
Quả thật, trận chiến Quảng châu - Hương cảng có ảnh hưởng lớn tới vậy, là lần đầu tiên sau giải phóng Dương Trần đại diện cho Quảng châu thi đấu, thêm vào đó lại nhận được sự coi trọng của lãnh đạo như vậy, mọi kỳ vọng đều được dồn lên vai hai người, áp lực tâm lý của bọn họ đương nhiên nhân lên bộ phần. Xuất sư bất lợi, các ảnh hưởng tới việc phát huy thực lực của hai người, thậm chí ảnh hưởng tới sự nghĩ ngơi bởi thế mọi người cho rằng hai người bị bệnh.
Nhưng Vương vô cùng thông minh, ông cũng không nói trắng ra chuyện này, Vương chỉ phối hợp 1 số vitamin, rồi thuốc an thần tự tay đem cho hai người. Đồng thời, Vương còn an ủi Dương Trần dùng thuốc xong tất có thể nghỉ ngơi yên giấc. Dương Trần tin đó là sự thật. Quả nhiên, phục thuốc xong có thể ngủ cho tới sáng. Tinh thần tốt lên, tinh lực tham chiến tự nhiên sẽ đủ. Thêm vào đó bọn họ đã cẩn thận thẩm đối cục của Hương cảng danh tướng, cũng dần nắm được quy luật của đối phương, huống hồ lưỡng vị kỳ vương công lực bất phàm.
Tổng kết lại giải. Mấy vòng trước Dương đụng Tăng, hai vòng đầu hòa, vòng 3 thua, vòng 4 lại hòa. Tới vòng 5, Tăng dùng khai cục trung pháo quá hà xe, Dương dùng bình phong mã tã mã bàn hà ứng chiến, sau khi tính đi trung pháo của đối phương, tập trung binh ở hai cảnh phản thủ làm công, tới đây song mã của Tăng bị vây khốn, khi mã thoát được thì đã tiêu binh thiệt tượng, bại trận đã định. Thắng lại một ván, sau đó Dương lại chiến hòa, vậy là mỗi người thắng một ván, hòa 4 ván còn lại. Nhưng, đối đầu với Lê Tử Kiện, ván đầu Dương giành thắng lợi, sau khi hòa hai ván 2,3 thì ván 4, ván 5 Dương lại đoạt thành, ván cuối lại hòa. Như vậy, trong lần giao hữu này Dương đoạt 15 điểm dẫn đầu, Trần hòa Lê Tử Kiện và giành thắng lợi sít sao trước Tăng Ích Khiêm đoạt 13 điểm. Tăng có 11 điểm và cuối cùng Lê Tử Kiện chỉ giành được 9 điểm. Như vậy đội chủ nhà đã kích bại đội Hương cảng với tỷ số 28-20, giữ vững danh tiếng của kỳ thành.
Quảng châu khi ấy, sau giải phóng cuộc sống dần được ổn định, các ngành nghề cũng dần đi vào nề nếp. Các kỳ thủ cũng nhận được sự quan tâm chăm sóc của chính phủ. Lúc này, Dương Quan Lân có thể nói là xuân phong đắc ý. Dương vừa xuất bản, chỉnh lý quyển « kỳ quốc tranh hùng lục », làm một lần tổng kết mấy mưới năm chinh chiến của mình, thêm vào đó Quảng đông lại sáng lập tạp chí « Tượng kỳ » mời Dương về làm chủ biên.
Tháng 4 năm 1956, giải giao hữu Quảng châu- Hạ môn lại được tổ chức ở Dương thành. Bên Quảng châu vẫn do Dương Trần lâm trận. Còn đại diện của Hạ môn là Lê Đào Quang, Trương Kiềm.
Hạ môn trong thời kỳ chiến tranh, đặc biệt là chiến tranh Thái bình dương đã in dấu chân không ít kỳ nhân Quảng châu, Hương cảng. Sau chiến tranh, kỳ đàn Quảng châu, Hương cảng được khôi phục, không ít nhân vật mới xuất hiện, nhưng Hạ môn thì không, vẫn dựa vào các kỳ vương cũ như Lê Đào Phát, Lê Đào Quang, Ngô Văn Anh…
Giải giao hữu danh thủ Quảng châu- Hạ môn được tiến hành vào tháng 4 năm 1956 ở Quảng châu. Quy cách cũng giống như lần giao hữu với Hương cảng, vẫn tổ chức tại Cung văn hóa Quảng châu. Một lần nữa Dương lại cho thấy sức mạnh của kỳ thành khi giành thắng lợi lớn 11-1 trước các danh tướng Hạ môn.
Danh tướng Hạ môn vừa bị đẩy lui, hai viên mãnh tướng khác của vùng Hoa đông lại hạ Dương thành. Bọn họ chính là Chu Kiếm Thu và Tưởng Chí Dịch. Từ nhỏ Chu đã kỳ nghệ bất phàm, về sau tề danh cùng Chu Đức Dụ, Đậu Quốc Trụ, 3 người bọn họ chính là Dương châu tam kiếm khách lẫy lừng kỳ đàn. Trên kỳ đàn Hoa đông, Chu còn thành danh sớm hơn cả Hà Thuận An. Chu thiên về công sát, kỳ phong hung hãn. Tưởng Chí Dịch cũng đỉnh đỉnh đại danh. Tưởng vốn tên Tưởng Chí Nhất, rất yêu thích kỳ đạo, về sau đổi tên thành Chí Dịch. Tưởng vốn người Ôn châu, kỳ đàn Ôn châu trước nay không thiếu cao thủ. Từ cuối đời Thanh là Trần Sinh cho tới Lâm Dịch Tiên. Sau Lâm Dịch Tiên, Tưởng chính là nhất đại cao thủ kế tục ở Ôn châu. Tưởng trung tàn thâm hậu, thường xuất ra diệu chước. Dù khai cục có đôi phần khiếm khuyết, nhưng trung tàn cục mỗi bước đi đều rất quỷ dị. Do Tưởng có nước da đen, thêm vào đường cờ như vậy bởi thế còn có ngoại hiệu « hắc mã ».
Vì hai người ở hai nơi khác nhau, nên giải này gọi là giải giao hữu danh thủ Quảng châu- Thượng hải- Ôn châu. Hoa đông danh tướng tới đây cũng gây tiếng vang lớn trên kỳ đàn Quảng châu. Giải diễn ra từ ngày 20 tháng 10 cho tới ngày 4 tháng 11 năm 1956. Quảng châu vẫn do Dương Trần thượng trận.
Chu quả nhiên kỳ nghệ phi phàm, với 4 thắng 1 hòa 1 thua đã xuất sắc kích bại Trần Tùng Thuận. Còn Tưởng thì thua Trần với tỷ số sít sao 1 thua 5 hòa. Nhưng Dương vẫn là ngọn núi khó vượt cho bất kỳ người nào. Cả Chu Tưởng đều bại dưới tay Dương với cùng tỷ số 3 thua 3 hòa. 12 ván đầu không thua ván nào quả làm người ta tâm phục khẩu phục. Tuy nhiên, vẫn có một ngọn núi đang chờ Dương ở phía trước.
-Còn nữa...
This message was edited 2 times. Last update was at 06/05/2012 14:47:55
|
|
|
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 06/05/2012 17:48:01
|
kyphong
![[Avatar]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/no-avatar.png)
Wealth: 460
Forum score: 5
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 19/12/2011 15:22:11
Messages: 4
Location: Vietnam
Offline
|
hay quá ta!post nữa đi anh
|
|
|
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 11/06/2012 00:12:15
|
k400201
![[Avatar]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/no-avatar.png)
Wealth: 2448
Forum score: 1676
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 07/09/2010 01:09:50
Messages: 71
Location: Vietnam
Offline
|
Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com
Nguyên tác: Dương Quan Lân kỳ đàn tôn võ
-Tiếp-
Đạo hùng quan trước mặt Dương Quan Lân là giải vô địch cá nhân toàn quốc lần đầu tiên diễn ra tại Bắc kinh vào tháng 12 năm 1956.
Tổ chức giải vô địch cá nhân, trong hơn nghìn năm lịch sử cờ tướng chưa từng xảy ra. Trong lịch sử, danh xưng « quốc thủ » chẳng qua cũng chỉ là tên xưng hùng của kỳ vương một dải. Như Cam túc Bành Thuật Thánh, hiệu xưng kỳ thánh. « Tổng tư lệnh » Tạ Hiệp Tốn chỉ là tên goi vui, duy chỉ có « thất tỉnh kỳ vương » Chu Đức Dụ là có thực lực thực sự nhưng cũng chỉ là thất tỉnh mà thôi.
Giải vô địch cá nhân toàn quốc diễn ra từ 15 tới 27 tháng 12 năm 1956, tham gia giải có 30 danh thủ từ khắp nơi trên toàn quốc. Mỗi tỉnh thành phố được cử một kỳ thủ, bởi thế mỗi kỳ thủ đều là những người hùng cứ một phương. Trọng tài cũng là những nhân vật đỉnh đỉnh đại danh như các lão tiền bối Tạu Hiệp Tốn, Bành Thuật Thánh, Lâm Dịch Tiên, Trần Tùng Thuận, Tạ Tiểu Nhiên…
Giải đấu chia làm 3 giai đoạn Sơ đấu, Phúc đấu, và Quyết đấu. Vòng Sơ đấu được chia làm 6 bảng, mỗi bảng chọn ra hai người đứng đầu tiến vào vòng sau. Dương Quan Lân thi đấu ở bảng 4 và nhanh dễ dàng chiếm ngôi đầu bảng tiến vào vòng Phúc đấu. Vòng Phúc đấu chia làm 3 bảng và vẫn chọn hai người đứng đầu bảng vào vòng sau. Dương lại một lần nữa đứng đầu bảng để tiến vào vòng Quyết đấu. Tiến vào vòng Quyết đấu còn có Thượng hải Hà Thuận An, Bắc kinh Hầu Ngọc Sơn, Hắc long giang Vương Gia Lương, Hồ bắc Lý Nghĩa Đình, Triết giang Lưu Ức Từ.
Vòng Quyết đấu áp dụng đấu vòng tròn phân tiên hậu hai ván. Ván đầu Dương dùng Trung pháo thất lộ mã công bình phong mã của Lưu Ức Từ, sau khi tính xe với pháo mã tốt Dương đã tạo được sát cục, một ván đấu vô cùng đặc sắc của Dương. Ván 2 hai người chiến hòa. Tiếp theo, Dương đụng độ đối thủ nhiều duyên nợ Hà Thuận An, trong tình thế song phương đang ở thế cân bằng, thừa dịp song mã của Hà ở vị kém, Dương đã phế tượng cầu công, dần dần vây bức mà đoạt được một mà, từ đó giành thắng lợi, ván sau Dương lại thủ hòa Hà. Người thứ 3 tiếp chiến là Kinh đô danh tướng Hầu Ngọc Sơn. Ở hai vòng Sơ, Phúc đấu Hầu đều giành ngôi đầu bảng, công phu phòng thủ của Hầu đã ở mức thượng thừa, trung tàn cục vô cùng thâm hậu. Còn nhớ lần hai người giao tranh ở Thượng hải, phải vất vả lắm Dương mới giành được ưu thế nhỏ trước Hầu. Lần này lâm trận Dương dùng Trung pháo thất lộ mã công bình phong tiến thất binh của Hầu. Ngay tử đầu Hầu đã chủ động đánh hòa, bởi thế tiến vòa trung cục ông nhanh chóng đổi quân để giản hóa thế trận và hi vọng dựa vào công phu trung tàn của mình có thể thủ hòa ván đấu. Nào ai ngờ quân song phương dù tương đương nhưng Dương đã sớm nhận ra mình vẫn có chút ưu thế. Tiếp tục đánh tất sẽ nhiều tốt hơn mà chiếm ưu thế. Quả nhiên, cuối cùng với lưỡng tốt nhiều hơn Dương đã kích bại được Hầu.
Và với một thắng, một hòa Dương đã kích bại được lão tướng thứ 3. Lúc này, trước mặt Dương chỉ còn hai viên tiểu tử và Dương đã có thể thở phào nhẹ nhõm. Bởi suy cho cùng Lý Nghĩa Đình và Vương Gia Lương vẫn còn tương đối trẻ, hơn nữa trong quá khứ Dương đã từng nhiều lần kích bại họ.
Nhưng nào ai hay kỳ nghệ đâu chờ tuổi. Vòng 4, phong ba bắt đầu nổi lên, Dương vốn đang thuận buồn xuôi gió đã gặp đại nạn., con đường lên ngôi chí tôn bắt đầu gặp trắc trở.
Kẻ gây ra đại nạn ấy chính là bại tướng dưới tay Dương một năm trước Vương Gia Lương. Khi ấy, Vương Dương dù giao đấu nhiều lần nhưng Vương chưa từng kích bại Dương. Vậy mà, cách biệt một thời gian, Vương đã làm Dương vô cùng kinh ngạc. Không phải Dương không biết thời gian làm người ta thay đổi nhưng tai họa chính nằm ở chỗ Dương quá tự tin vào bảm thân.
Khi vòng 4 sắp diễn ra, có một bằng hữu đã cảnh tỉnh Dương : « Gần đây kỳ nghệ của Vương tăng tiến mãnh liệt, không còn là Vương của một năm về trước nữa đâu, gặp y ông nên cẩn thận một chút ». Nghe vậy, Dương cười mà nói : « kỳ nghệ của Vương dù nâng cao nhưng đánh hòa với tôi vẫn là không thể, muốn thắng tôi ư luyện hai năm nữa nhé », lão Dương nói vậy cũng có đạo lý của nó. Trong giải toàn quốc lần này, đầu giải Vương gặp danh tướng đất thục Lưu Kiếm Thanh, ván ấy xe pháo sỹ tượng toàn của Vương chống đỡ xe mã pháo tốt của Lưu, ván sau cũng kém Lưu 3 tốt, nhưng may mắn cả hai ván đều hòa. Hai người đồng điểm và các chỉ số phụ, vì thế phải đấu thêm một ván, lúc ấy Dương mới giành được vị trí nhất bảng. Ở vòng hạ đấu, Vương lại gặp trắc trở trước Bắc kinh danh tướng Hầu Ngọc Sơn, vì thế chỉ đứng thứ hai bảng. Còn Dương toàn thắng ở cả hai vòng Sơ, Hạ bởi thế Vương làm sao có thể so bì được với Dương.
Nhưng Dương Quan Lân không biết, Vương chỉ vì để đối phó với Dương mà mỗi đêm trước giải đấu đều cũng bạn thân Lý Trung Kiện thẩm rất kỹ đường cờ của Dương. Sau khi đến Bắc kinh, Vương lại tìm đến Tạ Tiểu Nhiên xin chỉ điểm. Có thể nói, Vương đã chuẩn bị rất kỹ cho cuộc đại chiến này.
Đại chiến bắt đầu, ván đầu tiên Dương được cầm tiên, do nôn nóng cầu thawsngs, nên bị Vương túm được cơ hội, tử thủ thành hòa. Ván sau, Vương cầm tiên, lão bèn dùng trung pháo tiến thất binh công bình phong mã của Dương. Sau đó, lại đưa xe quá hà, phối hợp cùng tiến mã mà khuếch đại dần ưu thế. Cuối cùng, Vương với xe pháo song tốt song tượng công xe mã song sỹ đơn khuyết tượng của Dương. Dương lão dù công phu tàn cục thiên hạ đệ nhất nhưng cũng không cách gì chống đỡ nổi.
Vì sao Vương có thể kích bại được Dương ? Sau này, trong « Tượng kỳ hậu vệ » Vương có tiết lộ rằng : Hóa ra, Vương đã sử dụng tân biến trong trận trung pháo tiến thất binh đối bình phong mã tả mà bàn hà, để đối phó với trận tả mã bàn hà của Dương, Vương đã sáng tạo ra phi đao độc môn. Trong giải này, nhờ phi đao độc môn mà Vương đã kích bại được Dương Quan Lân và Lưu Ức Từ.
Dương Quan Lân đương lúc xuân phong đắc ý thì gặp ngay nghịch cảnh. Lúc này, Dương vô cùng buồn bã và hối hận. Nhưng, giải đấu vẫn cứ tiến hành, bất kể tâm tình Dương ra sao. Đối thủ cuối cùng của Dương là thiếu niên mới chỉ 18 tuổi Lý Nghĩa Đình. Dương Quan Lân với tâm trạng nặng nề lâm trận đối phó với Lý Nghĩa Đình. Với tâm trạng đó, Dương bị Lý kích bại ván đầu. Thua ván ấy, tình thế của Dương càng vô cùng nguy hiểm.
Nhưng chính ván thua ấy lại thức tỉnh cong người Dương. Đúng vậy, bây giờ chỉ có thể cố gắng hết sức, thành tích thế nào không cần quá quan tâm. Ván cuối cùng, Dương cầm tiên dùng trung pháo công bình phong mã của Lý. Từng nước, từng nước Dương cố sức tranh tiên. Thậm chí, dùng xe đổi hai, sau đó quét sạch tuyến tốt của Lý. Sau cùng, với xe song pháo mã tam tốt mà kích bại được song xe mã của Lý.
Lúc này, thành tích của Dương là 3 thắng 1 hòa 1 thua được 7 điểm. Đối thủ cạnh tranh trực tiếp của Dương thì hai thắng hai hòa được 6 điểm, nhưng còn 1 trận chưa đấu. Đối thủ lại là người chưa từng thắng trận nào Hà Thuận An. Nếu thắng trận này, Vương được 8 điểm sẽ lên ngôi vô địch. Nếu hòa, thì đồng điểm với Dương, nhưng do Vương thắng trong đối đầu trực tiếp nên cũng sẽ lên ngôi vô địch. Dương Quan Lân xem ra lành ít dữ nhiều.
Quả thật, ván đầu tiên Hà Thuận An hòa Vương Gia Lương. Trong khi Dương lại để thua Lý Nghĩa Đình. Xem ra, cục diện ngày càng có lợi cho Vương. Chỉ cần Vương hòa ván cuối là lên ngôi quán quân. Cho dù thua, nếu Dương hòa thì Vương vẫn lên ngôi. Đúng là thời cơ ngàn năm có một. Nhưng, trời nào chiều lòng người.
Đương lúc Vương đang say trong giấc mộng quán quân thì phong vân biến sắc. Trận cuối cùng ấy, Hà Thuận An được cầm tiên thủ, ông nhanh chóng vào trung pháo, Vương dùng bình phong mã chống lại. Hà đưa xe vượt sông, xem ra vẫn là những nước đi thông thường. Vương vốn cho rằng Hà chẳng còn động lực, sẽ nhanh chóng đánh hòa, nhưng tới khi Hà tiến xe cản tượng, rồi xua thất lộ tốt qua hà, Vương mới giật mình kinh hãi, bởi vốn dĩ Vương đâu có chuẩn bị gì cho trận đấu này. Càng đánh càng bị Hà vây bức, cuối cùng vì mất quân mà buông cờ nhận thua. (Sau này trong hồi ký của mình Vương có cho rằng, trận thua này là mình mắc lừa làng cơ phương nam- lời người dịch). Cùng lúc ấy, lão Dương đang chiếm thế thượng phong.
Thật ra, Vương đã quá khinh suất. Vương chỉ biết Dương Quan Lân và Hà Thuận An trong nước là kẻ thù không đội trời chung, mà không biết đầu những năm 50 hai người đó đã có giao tình ở Hương cảng. Chính ở Hương cảng, khi Hà lâm vào hoạn nạn là Dương đã giơ tay tương trợ. Từ đó, Hà nợ Dương một món ân tình. Bởi thế, khi vận mệnh của Dương nắm trong tay mình, có cơ hội trả ân tình khi xưa sao Hà có thể bỏ lỡ, Hà cũng không muốn Vương bất chiến mà thắng. Thêm vào đó, hà xưng hùng Thượng hải, địa vị trên kỳ đàn cũng chỉ kém Dương mà thôi. Chỉ là do mắc bệnh lâu năm, thân thể yếu nhược ảnh hưởng tới tinh thần, vì thế trong vòng Quyết đấu mới thi đấu bết bát vậy. Trước đây, Hà và Vương công khai giao đấu, với 2 thắng 1 hòa 1 thua Hà đã từng kích bại Vương. Sau này, hai người lại tái chiến 6 ván, Hà với 3 thắng 3 hòa oanh liệt kích bại Vương. Không tính tới thành tích thi đấu ở giải này, nếu chỉ luân về thành tích đối đầu, thì Hà đang đại chiếm ưu thế.
Đối diện với cường địch như vậy, tư tưởng của Vương có chút dao động, thêm vào đó kinh nghiệm chiến trường chưa đủ, bởi thế sao có thể không bị chém.
Trận chiến kết thúc, giải vô địch cá nhân toàn quốc lần đầu tiên đã kết thúc viên mãn. Dương Quan Lân với thành tích 3 thắng 1 hòa 1 thua đã lên ngôi quán quân. Mười năm luyện kiếm, cuối cùng cũng có ngày nhất thống thiên hạ.
Tuy đã nhất thống thiên hạ nhưng phong ba vẫn còn đó. Dịch lâm anh hùng nào chịu dễ dàng cởi giáp quy hàng. Tháng 5 năm 1957, tân á quân toàn quốc Vương Gia Lương và Bắc phương danh tướng Hầu Ngọc Sơn lại liên kết nam hạ, quyết đấu kỳ thành. Mục tiêu trước mắt đương nhiên vẫn là vì Tân đấu trạng nguyên Dương Quan Lân mà tới.
Vương Gia Lương trong giải cá nhân toàn quốc năm ngoài đã từng kích bại Dương, nhưng vẫn phải giương mắt nhìn chức quán quân rơi vào tay kẻ chiến bại, đương nhiên trong lòng Vương không phục. Muốn xưng hùng kỳ quốc, cửa ải Dương Quan Lân đương nhiên phải vượt qua. Còn Hầu Ngọc Sơn năm ấy đã 46 tuổi, kỳ nghệ lão luyện.
Giải đấu được bắt đầu từ ngày 21 tháng 5. Quảng châu vẫn cứ Dương Trần ra tiếp chiến. Nào ai ngờ Trần không phát huy được trình độ, liên tiếp thua 3 ván, tới ván 4 mới hòa được Vương Gia Lương. Lúc này, Bắc phương đã dẫn với tỷ số 9-7. Lúc này, người của kỳ thành phập phồng lo sợ kỳ thành sẽ sụp đổ.
-Còn tiếp...-
|
|
|
|
|
 |
![[Post New]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/icon_minipost_new.gif) 20/09/2012 06:41:23
|
nguyenhongtan1130
![[Avatar]](http://www.thegioicotuong.com/templates/xw/images/no-avatar.png)
Wealth: 500
Forum score: 8
Chinese chess:
Mystery chess:
Joined: 16/08/2012 08:55:32
Messages: 33
Location: Vietnam
Offline
|
BÀI VIẾT QUÁ HAY MONG ĐƯỢC ĐỌC TIẾP
|
|
|
|
|
 |
|
|
|